Bảy ngày cuối đời của Đức Giê-su (phần 1)

Bài viết này "mượn" ý từ một bài thuyết giảng của bác Brant Pitre, giáo sư Kinh Thánh tại học viện Augustine Institute ở Colorado, Hoa Kỳ. Bài giảng mang tựa đề, Holy Week, và tôi đã nghe được nó từ trang mạng formed.org, một dịch vụ streaming của Augustine Institute.

Ngày Thứ Nhất: Chúa Nhật Lễ Lá (Mác-cô chương 11)
Bê-ta-ni-a (al-Eizariya) và Giê-ru-sa-lem thời nay (Hình từ Google Maps).
Chúa Giê-su tiến về thành Giê-ru-sa-lem từ phía Núi Ô-liu tại Bê-ta-ni-a (nay được gọi là al-Eizariya, tiếng Á-rập nghĩa là Nơi của La-za-rô). Tức là từ phía đông. Trong Sách Tiên Tri Ê-dê-ki-en, ngôn sứ có chép, từ lâu lắm Thiên Chúa đã rời bỏ đền thờ Giê-ru-sa-lem vì tội lỗi Ít-ra-en quá nặng:
Vinh quang ĐỨC CHÚA bay lên khỏi thềm Đền Thờ và dừng lại trên các Kê-ru-bim. Các Kê-ru-bim dang cánh và cất mình lên khỏi mặt đất trước mắt tôi khi đi ra ; các bánh xe cũng chuyển theo cùng một lúc. Các Kê-ru-bim dừng lại ở lối vào cửa đông Nhà ĐỨC CHÚA, và vinh quang của Thiên Chúa Ít-ra-en ngự bên trên các vị ấy. Đó là sinh vật tôi đã thấy ở bên dưới Thiên Chúa Ít-ra-en, tại sông Cơ-va, và tôi nhận ra đó là các Kê-ru-bim. Mỗi Kê-ru-bim có bốn mặt và bốn cánh : có cái gì giống như bàn tay con người ở dưới cánh các vị ấy. Còn bộ mặt của các vị ấy thì đó là những bộ mặt tôi đã thấy bên sông Cơ-va. Mỗi Kê-ru-bim cứ thẳng trước mặt mình mà đi. (Ez 10:18-22)
 Nhưng Tiên Tri sau đó cũng tiên báo cho thấy sự trở lại của vinh quang Thiên Chúa từ cửa đông của đền thờ:
Người ấy đưa tôi đi tới cổng, cổng quay về phía đông, và này, vinh quang của Thiên Chúa Ít-ra-en từ phía đông tiến vào. Bấy giờ có tiếng như tiếng nước lũ và đất rạng ngời vinh quang ĐỨC CHÚA. Thị kiến này giống như thị kiến tôi đã thấy khi Người đến để huỷ diệt thành, đồng thời cũng giống như thị kiến tôi đã thấy bên sông Cơ-va. Bấy giờ, tôi sấp mặt xuống đất. Vinh quang ĐỨC CHÚA tiến vào Đền Thờ qua cổng quay về phía đông. Thần khí đưa tôi lên và dẫn tôi vào sân trong, và này vinh quang ĐỨC CHÚA tràn ngập Đền Thờ. Tôi nghe có Đấng phán với tôi từ Đền Thờ, trong khi người kia vẫn đứng bên tôi. Đấng ấy phán với tôi: “Hỡi con người, đây là nơi Ta đặt ngai của Ta, đây là nơi Ta đặt các bàn chân của Ta. Ta sẽ ngự tại đây, giữa con cái Ít-ra-en, cho đến muôn đời. Nhà Ít-ra-en, cả chúng lẫn các vua của chúng, sẽ không còn làm ô uế danh thánh của Ta vì những sự đàng điếm và xác chết các vua của chúng nữa, khi chúng dám đặt thềm của chúng sát thềm của Ta, cánh cửa của chúng sát cánh cửa của Ta với một bức tường giữa Ta với chúng mà thôi. Chúng đã làm ô uế danh thánh của Ta bằng những điều ghê tởm của chúng, nên Ta đã tận diệt chúng trong cơn thịnh nộ của Ta. Giờ đây, chúng phải đem đi cho khuất mắt Ta những sự đàng điếm của chúng cũng như xác chết các vua của chúng, rồi Ta sẽ ngự ở giữa chúng cho đến muôn đời. (Ez 43:1-9)
 Dân Giê-ru-sa-lem nhận ra các dấu hiệu của sự trở về của Vì Vua, nên họ đã náo nhiệt chào mừng Ngài vinh quang tiến vào Đền Thánh. Nhưng thay vì tiến lên cung thánh để dâng hy lễ như mọi người mong đợi, Chúa Giê-su chỉ "rảo mắt nhìn xem mọi sự, và vì giờ đã muộn, Người đi ra Bê-ta-ni-a cùng với Nhóm Mười Hai (Mc 11:11)". Thử hỏi tại sao ngài không dâng hy lễ? Trả lời: hy lễ mà ngài sẽ dâng chính là thân mình, vào Thứ Sáu sắp tới.

Ngày Thứ Hai: Khôi Phục Trật Tự Tự Nhiên
Cây vả - Sycamore fig tree  (Hình từ Wikipedia)
Hôm nay Chúa Giê-su lần nữa trở lại Đền Thờ và trên đường đến Đền Thờ, Ngài đã làm một việc kỳ lạ là nguyền rủa cây vả khi tìm thấy nó không kết trái. Phúc Âm ghi rõ lý do: "vì không phải là mùa vả" (Mc 11:13). Vậy thì tại sao Chúa lại mắng nó với câu nói, "muôn đời sẽ chẳng còn ai ăn trái của mi nữa". Giáo Sư Brant Pitre gợi ý rằng đây có liên quan đến Sáng Thê Ký. Theo truyền thống đạo Do Thái, trái cấm, mà Chúa cấm A-dong và E-và không được ăn, đó là trái vả chứ không phải trái táo như chúng ta thường nghĩ. Ông dẫn chứng rằng, ngay sau khi ăn trái câm và nhận ra mình trần truồng, A-dong và E-và đã dùng lá vả để kết làm khố che thân (St 3:7). Cho nên, lời nguyền rủa đối với cây vả là sự tiên báo rằng Ngài sẽ khôi phục lại trật tự tự nhiên giữa Thiên Chúa với loài người, và giữa loài người với vạn vật.

Khi vào đến Đền Thờ, Ngài liền xua đuổi những người đổi bạc và người buôn bán ra khỏi Đền Thờ với câu phán: "Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của mọi dân tộc". Trật tự tự nhiên của Đền Thờ là để cầu nguyện. Liên kết việc làm này với những gì Tiên Tri I-sai-a đã viết, chúng ta có thể thấy rằng Chúa Giê-su đang thiết lập một Đền Thờ mới mà I-sai-a đã tiên đoán:
Quả vậy, ĐỨC CHÚA phán như sau : Nếu những người bị hoạn mà vẫn giữ các ngày sa-bát Ta truyền, và lựa chọn điều Ta ưa thích, cùng tuân thủ giao ước của Ta, thì trong nhà và trong tường luỹ của Ta, Ta sẽ cho chúng được lưu danh và có đài kỷ niệm; như thế còn quý hơn con trai con gái. Ta sẽ cho tên tuổi chúng trường tồn, không bao giờ bị ai xoá bỏ. Người ngoại bang nào gắn bó cùng ĐỨC CHÚA để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh, cùng trở nên tôi tớ của Người, hết những ai giữ ngày sa-bát mà không vi phạm, cùng những ai tuân thủ giao ước của Ta, đều được Ta dẫn lên núi thánh và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta. Trên bàn thờ của Ta, Ta sẽ ưng nhận những lễ toàn thiêu và hy lễ chúng dâng, vì nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân. (Is 56:4-7)
Trong Đền Thờ mới này sẽ bao gồm những thành phần vốn đã từng bị cấm bước vào cung thánh của Đền Thờ thời bấy giờ, là các tư tế (linh mục) thuộc những người "ngoại bang" (không phải dân Do Thái), và những người "bị hoạn"(không vợ con).

Chia Sẻ:

Chúa Nhật V và VI Mùa Chay: Người đàn bà ngoại tình đã giết Chúa là ai?

Ảnh: Tiến vào Thành Jerusalem của hoạ sĩ Duccio di Buoninsegna
Hôm nay tôi viết bài này là ngày Chúa Nhật Lễ Lá, tưởng niệm ngày Chúa Giê-su tiến vào thành Giê-ru-sa-lem và được dân thành trải những nhành lá ô liêu lót đường nghênh đón ngài. Thứ Sáu sắp tới đây, tức là sáu ngày sau khi vinh quy trở về thành Giê-ru-sa-lem, cũng những người dân này sẽ kết án và xử tử Đức Giê-su về tội phạm thánh. Tại sao họ lại trở mặt nhanh như vậy? Trả lời nhanh: tại vì Chúa Giê-su không làm theo ý họ. Họ muốn Chúa khôi phục lại vương quốc Giu Đa khỏi ách thống trị của đế quốc La Mã bằng vũ lực, như các anh anh em Giu-đa Mác-ca-bê đã làm (và đã thất bại). Nhưng đó là những diễn biến sẽ xảy ra trong Tuần Thánh sắp tới.

Hôm nay tôi muốn thụt lùi lại thêm một tuần để suy niệm. Vào Chúa Nhật Tuần Thứ Năm Mùa Chay vừa qua, trong bài Tin Mừng theo Thánh Gioan chương 8, chúng ta được nghe về người đàn bà ngoại tình bị bắt "trong lúc đang phạm tội", bị lôi vào Đền Thờ và bị sĩ nhục nơi công chúng. Những vị giáo sĩ và kinh sư thời bấy giờ đã dùng bà để gài bẫy Chúa Giê-su xem Ngài xử bà như thế nào, vì theo luật Môi-sen thì bà phải bị ném đá cho đến chết.

Vài điểm đáng thắc mắc trong sự kiện trên đây:
  1. Nếu bà bị bắt trong lúc đang phạm tội ngoại tình, thì người đàn ông đồng phạm tội với bà đâu, sao không thấy được nhắc đến trong câu chuyện?
  2. Nạn nhân trong vụ này là chồng của người đàn bà ngoại tình. Ông ta đang ở đâu mà Thánh Kinh cũng im lặng về ông?  
Sự kiện Người Đàn Bà Ngoại Tình này là một phúng dụ, ám chỉ về toàn thể loài người, về những người tín hữu như tôi. Từ lúc chịu phép Rửa Tội, Cha Chủ Lễ đã hỏi chúng ta những câu này:
  • Để sống trong tự do của con cái Thiên Chúa, anh chị em có từ bỏ tội lỗi không?
  • Để khỏi làm nô lệ tội lỗi, anh chị em có từ bỏ những quyến rũ bất chính không?
  • Anh chị em có từ bỏ ma quỉ là kẻ gây ra và cầm đầu tội lỗi không?
  • Anh chị em có tin kính Thiên Chúa là Cha toàn năng, Đấng tạo thành trời đất không?
  • Anh chị em có tin Đức Giêsu Kitô Con Một Thiên Chúa Chúa chúng ta, sinh bởi Đức Trinh nữ Maria, đã chịu khổ hình và mai táng, đã sống lại từ cõi chết, và đang ngự bên hữu Chúa Cha không?
  • Anh chị em có tin kính Đức Chúa Thánh Thần, tin Hội Thánh Công Giáo, tin các thánh thông công, tin phép tha tội, tin xác sống lại, và sự sống vĩnh cửu không?
Với từng câu hỏi trên, chúng ta trả lời khẳng định niềm tin vào Đấng tạo nên vũ trụ, muôn vật hữu hình và vô hình, đấng duy nhất xứng đáng được chúng ta tôn thờ. Vì đây đích thật mới là Nguyên Thuỷ Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn, và Thái Thượng Lão Quân mà Đạo Giáo người Trung Hoa Cổ Đại họ tôn thờ. Vì sự tôn thờ phát xuất từ cõi lòng sẽ đưa chúng ta gần gũi với Thiên Chúa, một sự gần gũi mật thiết ví như người vợ gần gũi với chồng mình. Ngay từ lúc tạo nên loài người, Chúa đã thiết lập bí tích hôn nhân giữa người nam và người nữ như là một dấu chỉ về sự kết hợp giữa Thiên Chúa và loài người, để nâng loài người lên cung bậc thần thánh!

Thế nhưng ngay từ đầu, loài người đã phản nghịch. Thay vì tôn thờ một Thiên Chúa duy nhất, loài người đã ngoại tình, đã nghe lời dụ dỗ của quỷ sứ và tôn thờ dục vọng của chính mình. Hình ảnh của người đàn bà ngoại tình trong bài đọc Tin Mừng kia chính là hình ảnh của chúng ta. Trong câu chuyện huyền bí ấy có hai nhân vật thầm lặng: người đàn ông thông dâm là quỹ dữ đã cám dỗ chúng ta, và người chồng bị phản bội chính là Thiên Chúa. Chúng ta, thay vì vâng phục các điều răn của Chúa qua sự dạy dỗ của Hội Thánh, đã tự làm theo ý mình, tự đưa mình vào ngôi vị khôn ngoan hơn cả Thiên Chúa. Tử vi, bói toán, phong thuỷ, cầu hồn, ngừa thai, phá thai, ly dị, tà dâm, v.v..., là những việc làm phản nghịch mà qua những hành động ấy chúng ta đã "ngoại tình" đối với Thiên Chúa.

Về phần Thiên Chúa, Ngài đã đối xử như thế nào đối với những kẻ ngọai tình là chúng ta, và chúng ta đã tiếp tục phản bội Ngài như thế nào? Trong Tuần Thánh này, tôi sẽ sẽ tiếp tục suy ngẫm thêm về câu hỏi này.

Chia Sẻ:

Memento Mori Chúa Nhật III Mùa Chay: Nước trường sinh

Lễ 5giờ chiều tại GXCTTĐVN Toronto.
Chiều nay đi xưng tội, cảm giác như Thần Khí Chúa tuôn chảy vào người tôi và lan tỏa khắp cơ thể sau khi tôi bước ra khỏi Tòa Cáo Giải và linh hồn tôi được phục sinh.

Bài đọc Tin Mừng hôm nay (Gio-an 4:5-42) kể về cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giê-su và người đàn bà Samari đã có năm đời chồng. Chúa xin bà cho ngài ít nước uống, nhưng lại cho bà biết rằng:
Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị : ‘Cho tôi chút nước uống’, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống.
Trong phần bình luận Memento Mori hôm nay, Sơ Therese Aletheia viết:
Tất cả chúng ta đã cố gắng hết lần này đến lần khác để tìm thấy sự thỏa mãn hoặc an toàn ở những con người khác. Chúng ta tự nhiên tìm đến những thứ bên ngoài để thỏa mãn cơn khát tình yêu. Có lẽ chúng ta mong đợi nhiều hơn từ một người bạn hoặc người thân khác vượt ngoài khả năng người đó có thể làm. Hoặc chúng ta gặp ai đó hoặc điều gì đã xảy ra và chúng ta tin rằng các vấn đề của chúng ta đã được giải quyết, trái tim trống rỗng của chúng ta đã mãi mãi được lấp đầy. Nhưng sự thất vọng luôn chờ đợi. Giáo lý Giáo Hội Công giáo cho chúng ta biết, sự khao khát về Thiên Chúa được viết trong trái tim con người (số 27). Tuy nhiên, giống như người phụ nữ Samari, chúng ta cố gắng lấp đầy trái tim mình bằng một cái gì đó hoặc một người nào đó cuối cùng sẽ làm chúng ta thất vọng. Ngay cả tình yêu chung thủy của người phối ngẫu, thành viên gia đình và bạn bè cũng không thể hoàn thành chúng ta. Không ai ngoài Thiên Chúa có thể làm dịu cơn khát của chúng ta bằng nước hằng sống, bởi vì không ai ngoài Thiên Chúa tạo ra chúng ta. Không ai ngoài Thiên Chúa duy trì chúng ta trong cuộc sống. Không ai ngoài Thiên Chúa có thể đồng hành cùng chúng ta trong cái chết và đưa chúng ta đến cuộc sống vĩnh cửu. Từ trong thâm tâm, chúng ta biết điều này, nhưng chúng ta vẫn tìm kiếm và bám lấy người khác và đồ vật khác. Nhưng chúng ta vẫn hoài nghi. Khi Chúa Giêsu ban nước cho người phụ nữ Samari, nước hằng sống, bà cũng tỏ ra nghi ngờ. Vốn có kinh nghiệm trong nghệ thuật tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, bà biết rằng việc tìm kiếm tình yêu của mình luôn dẫn đến sự thất vọng. Nhưng khi bà nói chuyện với Đức Giê-su, bà nhận ra rằng ngài là Người mà cô luôn tìm kiếm. Đức Giê-su Ki-tô là người duy nhất có thể lấp đầy trái tim bà. Nước hằng sống mà Chúa Giê-su ban cho người phụ nữ là chính mình. Nhờ Bí tích Rửa tội, Chúa Giêsu trở thành cho chúng ta một mùa xuân tràn đầy sức sống vào cuộc sống vĩnh cửu, (Ga 1, 14). Khi chúng ta cảm thấy khát, không được yêu thương hoặc sợ chết, chúng ta có thể nhớ rằng chúng ta đang tràn đầy nước sống của Chúa Ki-tô. Và dòng nước hằng sống này sẽ đưa chúng ta qua cái chết, một lối đi đơn thuần vào cuộc sống vĩnh cửu.
Lạy Chúa Giê-su Kitô, Chúa biết con yếu đuối, nên đã để lại Bí Tích Hoà Giải làm ân sủng ban lại sự sống mỗi khi con rơi vào vực sâu của tội lỗi. Cậy vào ân sủng ấy, xin cho con biết vĩnh viễn từ bỏ những tánh hư, tật xấu vốn dẫn đưa con đến chốn thất vọng. Trong cơn khát tình yêu, xin cho con đừng rời ánh mắt khỏi Ngài, Đấng có nước ngọt hằng sống, đừng nhìn cơn bão táp và đừng nếm nước biển mặn của đời, nhưng hãy cậy trông vào Lời Hằng Sống mỗi ngày để vượt qua những cơn bão ấy. Nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần, Amen.
Chia Sẻ:

Memento Mori Thứ Sáu sau Lễ Tro: Hoang tưởng về sự tự tin


Đôi lúc tôi nghĩ mình hay thiếu tự tin. Tự tin là một điều tốt. Nó thường là động cơ giúp cho chúng ta làm được những gì người khác không thể làm. Nhưng, tự tin biến thành hoang tưởng khi nó khiến cho ta liều lĩnh làm những gì mà không có sự chuẩn bị trước. Trong những lần đối thoại với những người chống tôn giáo, họ đã cho tôi thấy sự suy đồi của một lòng tự tin quá mức. Họ tự cho mình đủ khôn ngoan để không cần đến một Đấng Tạo Hoá, và thậm chí còn khinh mạt những ai tin vào Thượng Đế là ngu xuẩn.

Trong chương suy niệm hôm nay, Sơ Therese Aletheia Noble viết:
Chúng ta quên rằng mình cần Thiên Chúa, và sống như thể chúng ta không cần một Đấng Cứu Chuộc. Chúng ta có thể bắt đầu một lời cầu nguyện để được Chúa giúp đỡ và sau đó nghĩ rằng, tôi có thể tự mình làm điều này. Sự thật đáng buồn là đôi khi chúng ta tin vào tự lực của mình nhiều hơn là sự tốt lành của Thiên Chúa. Nhưng tự lực là một huyền thoại. Chúng ta không thể nào tự lực. Chúng ta là tội nhân cần Đấng Cứu Rỗi. Không ai khác ngoài Thiên Chúa mới có thể cung cấp cho chúng ta ân sủng để chinh phục tội lỗi của chúng ta và lên đường đến thiên đàng. 
 Câu văn mà tôi tô màu ở trên là tình trạng tôi đang vấp phải gần đây: tin tưởng vào giải pháp của chính mình hơn là tín thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Đã nhiều lần tôi cầu nguyện, "Lạy Chúa, con biết con sai khi cậy trông vào chính mình quá độ. Con xin phục tùng theo Thánh Ý Chúa và xin hết lòng làm theo lời Ngài dạy." Nhưng sau cùng, trong khoảnh khắc nghi ngờ, tôi lại quên lời hứa.

Trong phần viết nhật ký cho hôm nay, Sơ khuyên tôi suy ngẫm về Lời Chúa được chép trong Sách Mát-thi-ơ:
Đối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được. (Mt 19,26)
Lạy Chúa, Người là Đấng hằng sống, Đấng trọn tốt, trọn lành vô cùng. Người biết con cầu xin điều gì, ngay cả trước khi con nghĩ đến nó. Xin dạy cho con biết chuẩn bị cho điều con mong muốn, cho con đức khôn ngoan trong khi hành động, và cho con biết hoàn toàn cậy trông vào quyền năng của Người để đạt đến kết quả theo Thánh Ý Người. Amen.
Chia Sẻ:

Memento mori - hãy nhớ mình sẽ chết

Hôm nay là Thứ Tư Lễ Tro, Hội Thánh bắt đầu hành trình Mùa Chay Thánh. Trong Bài Đọc 1 trích Sách Tiên Tri Giô-en, Chúa phán:
“Nhưng ngay cả lúc này,

các ngươi hãy hết lòng trở về với Ta,

hãy ăn chay, khóc lóc, và thống thiết than van.”
Tôi vừa bắt đầu đọc quyển ebook của Sơ Therese Aletheia Noble (nữ tu dòng Nữ Tử Thánh Phaolô), mang tựa đề Remember Your Death (Memento Mori) A Lenten Devotional. Trong chương suy niệm về ngày hôm nay, Sơ viết:
Thứ Tư Lễ Tro là một lời nhắc nhở rằng nhân loại cần một Đấng Cứu Rỗi bởi vì chúng ta chỉ là bụi và tro. Chúng ta cần một Đấng Cứu Rỗi bởi vì Đấng duy nhất có thể cứu chúng ta khỏi cái chết chính là Đấng đã cho chúng ta sự sống ngay từ đầu. Chúa Giêsu Kitô, người chính  là Sự Sống, là nguồn hy vọng cuối cùng và duy nhất của chúng ta. Khi chúng ta nhớ đến cái chết, chúng ta suy niệm về mầu nhiệm thiết yếu của đức tin của chúng ta: cái chết đã được biến đổi bởi Chúa Giêsu Kitô. Không chỉ là một cái chết mơ hồ và chung chung, mà là cái chết của chính chúng ta. Cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu có thể có tác động trực tiếp đến sự sống chết của mỗi người, nếu chúng ta biết chấp nhận ân sủng cứu độ của Ngài. Do đó, memento mori không phải là một ý tưởng trừu tượng, nó mang tính cá nhân và cụ thể. Ghi nhớ cái chết cho người Kitô hữu hoàn toàn không thể tách rời khỏi việc nhớ lại những gì Chúa Giêsu đã làm cho mỗi người chúng ta.
Chúa Giêsu bảo, "nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác (Ga 12:24)". Tôi là hạt lúa. Lòng đất là thế gian. Cái chết Chúa đang nói là chết đối với tội lỗi. Vậy, tôi nên tự đặt câu hỏi cho mình cho mỗi sáng thức dậy: rằng tôi mong muốn làm điều gì trong ngày này? Và tối trước khi ngủ: rằng hôm nay, trong lời nói và việc làm, tôi đã đủ chết đối với tội lỗi chưa?

Trả lời câu đầu tiên, vì nó bất di bất dịch: hôm nay tôi muốn gặp Chúa, vì chỉ có gặp Chúa rồi thì tôi mới có đủ can đảm để thực hiện câu hỏi sau.
Chia Sẻ:

Cuộc đời là một chuyến tàu lượn siêu tốc

Trong cuộc đời, có những lúc, nhìn về con đường phải đi trước mắt mà ngao ngán. Tương tự như mình đang ngồi trên chiếc tàu lượn cao tốc trước khi nó lao vút xuống vực thẳm. Cảm giác bất lực, yếu đuối, không biết ta nên làm gì để thay đổi được tình huống, thay đổi được lòng người. Cố chống lại cảm giác thì sẽ phản tác dụng. Chỉ có cách phó thác, nguyện cầu, và hòa theo nhịp thăng trầm của con tàu. Và rồi thì, như mọi lần, con tàu cũng sẽ đến điểm dừng. Nhưng, cũng như mọi lần, tâm hồn mình lại già thêm đôi chút. 
Chia Sẻ:

Suy ngẫm về phép lạ biến nước thành rượu ở Cana

Tối Thứ Bảy gia đình tôi đến nhà anh D dùng bữa tối thân mật. Anh D là một người anh em đồng đạo tôi mới quen, nhưng là bạn lâu năm của Tứ Đệ tôi. Bên nồi lẩu tuyệt ngon, năm anh em chúng tôi cùng chia sẻ với nhau đến cạn chai rượu whiskey của Canada hiệu Collingwood, đến hơn 1 giờ sáng mới tàn cuộc vui.  Hương vị whiskey vừa thơm vừa ngọt này đã hành tôi ngủ mê đến gần chiều hôm sau.

Trong cơn ngủ mê, tôi mơ gặp Cha Tập. Tôi cùng Cha dùng bữa cơm gia đình, và sau đó cùng cha đi tham quan các gian hàng. Cha muốn tìm mua một món đồ gì đó nhưng tìm không được, và cuối cùng tôi đã lạc mất Cha trên đường về.

Chúa Nhật, tôi tìm lại được Cha trong Thánh Lễ 4 giờ chiều tại nhà thờ Thánh Cecilia. Bài Tin Mừng hôm nay cũng liên quan đến rượu, qua phép lạ đầu tiên, Chúa Giêsu đã biến nước thành rượu trong tiệc cưới tại thành Ca-na, xứ Ga-li-lê (lưu ý thấy Ca-na còn thiếu 2 mẫu tự nữa sẽ biến thành Ca-na-đa). Sau khi thấy tiệc cưới đã hết rượu, Đức Mẹ nói với Chúa Giêsu: "con ơi, họ đã hết rượu rồi." Chúa trả lời: "hỡi bà, chuyện ấy có can hệ gì đến bà và tôi?" Điều thứ nhất đáng suy ngẫm ở đây: tại sao Đức Giêsu không gọi "hỡi Mẹ (mother)", mà lại là "hỡi bà (woman)"? Vì Chúa muốn nhắc lại sự kiện lịch sử đầu tiên trong Sách Sáng Thế Ký, khi Chúa phán với con rắn: "Ta sẽ tạo nên thù hằn giữa ngươi và người đàn bà, giữa con cái ngươi và con cái bà ấy; chúng sẽ đập đầu ngươi trong khi ngươi cắn gót chân chúng." Đức Maria chính là người đàn bà mà con trai bà sẽ đập nát đầu Sa-tăng, con khủng long muôn đời xưa đã khiến cho nhân loại cạn hết rượu giao bôi giữa Thiên Chúa và loài người.

Điều thứ hai đáng suy ngẫm là phản ứng của Đức Mẹ, và phản ứng của các gia nhân. Mặc dù Chúa Giêsu đã đáp lời thỉnh cầu bằng câu nói, "Việc đó can hệ gì đến bà và tôi; giờ của tôi vẫn chưa đến", Đức Mẹ đã vẫn căn dặn các gia nhân, "Người bảo làm gì thì cứ làm theo." Sau đó, Chúa Giêsu bảo các gia nhân hãy lấy nước giếng và đổ đầy vào các chum, và họ đã làm theo, đổ nước vào đầy tới miệng chum. Vài chi tiết để suy ngẫm ở đây:
  1. Đức Mẹ hoàn toàn tin cậy vào Chúa Giêsu,
  2. Đức Mẹ không chỉ là người tham dự trong tiệc cưới, mà con là người làm việc trong tiệc cưới. Lời cầu bầu (intercessory prayer) của Mẹ giúp cho tôi tránh khỏi tình trạng bị cạn rượu trong đời sống hôn nhân của chính tôi.
  3.  Là "gia nhân" trong tiệc cưới huyền bí của Con Chiên Thiên Chúa, tôi cần phải không ngừng tận hết khả năng, gánh nước giếng và đổ đầy vào chum đựng. Cho dù mọi cố gắng của tôi dường như không đem lại kết quả tôi mong đợi, chính Chúa là Đấng sẽ biến nước thành rượu ngon trong đời sống của tôi.
Lạy Cha, xin Ngài giúp con biết kiên trì và hoán cải bản thân con theo đúng Lời dạy của Cha, ngay trong khi mọi cố gắng của con khiến cho người đời cảm thấy nhàm chán. Nhờ công nghiệp Đức Giêsu Kitô con yêu dấu của Cha, cùng hiệp nhất với Chúa Thánh Thần, Một Thiên Chúa Vũ Trụ trong Ba Ngôi muôn thuở muôn đời, Amen.
Chia Sẻ:

Nhãn

anh ngữ (1) ảo ba từ (5) apologia pro vita sua (3) ăn uống (2) bạo lực (1) bảo quản xe ôtô (3) bí tích thánh thể (8) canada (37) catholic (2) cầu nguyện (11) cbc (2) chết chóc (3) chính trị (6) chúa ba ngôi (24) chứng nhân giê-hô-va (3) CNE (1) cộng đồng (3) công giáo (131) công nghệ (6) cộng sản (2) công việc (21) cung tự phục hổ quyền (2) cuối tuần (6) dạy con (1) dị ứng (4) dịch thuật (1) du ngoạn (9) dụ ngôn (1) đại hội giới trẻ (3) đêm tối tăm (5) đi công tác (3) độc cô cầu đạo (35) đời sống (5) english (2) francis-xavier nguyễn văn thuận (1) gia đình (57) giáng sinh (5) giáo lý (8) giao thông (5) giao tiếp (1) giới tính (4) gò công (5) grand bend (1) guelph (6) gương thánh nhân (10) hài hước (2) hành hương (1) hòa giải (1) hoa kỳ (5) hỏa ngục (3) hội hè (1) hội thánh (3) hồi tưởng (7) hôn nhân (5) humanae vitae (1) huntsville (2) hứa hẹn đầu năm (1) jpii (8) kế hoạch kungfu panda (1) khoa học (3) khổ đau (2) khủng bố (1) kinh doanh (5) kinh nguyện (3) kinh thánh (41) lectio divina (1) linh thao (1) linh tinh (3) lòng thương xót chúa (2) luật pháp (2) lumen fidei (1) máy vi tính (1) mầu nhiệm (1) memento mori (3) mê hồn trận (14) montreal (1) mùa chay (24) mùa hè (2) mùa vọng (1) mùa xuân (4) ngắm đàng ánh sáng (1) nghỉ xuân (1) ngôn ngữ (3) người việt khắp nơi (2) nhà cửa (4) nhật bản (3) nhật ký nghĩa vụ bồi thẩm đoàn (3) ontario (19) ottawa (2) phá thai (2) phật giáo (7) phép xã giao (1) phim (4) phục sinh (9) quê hương (2) rượu bia (3) Sauble Beach (1) sống đạo (3) st. thomas (canada) (12) summa theologica (1) suy ngẫm (57) sự sống (1) sức khỏe (10) tam nhật thánh (2) tâm lý (5) Tết (6) tháng tư đen (2) thành bại (1) thánh lễ (1) thánh mẫu (3) thần học thân xác (2) thế giới (1) thị trường (1) thiên chúa giáo (26) thiên đàng (2) thiên nhiên (6) thiên tai (1) thiên văn (1) thời sự (38) thời tiết (20) thư giản (1) tin mừng (2) tình dục (3) tĩnh tâm (10) tình yêu (6) toronto (47) tổ tiên (6) tội (7) tội tổ tông (7) tôn giáo (8) trầm tư (28) trung quốc (2) ttc (3) tuần hoàn (1) tuần thánh (3) vật lý (1) verbum domini (1) việt nam (14) viết trên iPod (21) võ học (2) vô thần (3) waterloo (3) wikileaks (2) xã hội (2) xe đạp (14) xưng tội (28) y học (2)

Bài Mới Nhất

Được Xem Nhiều Nhất

Ý Kiến Bạn Đọc

Người theo dõi

Lưu trữ Blog