Thứ Ba, 26 tháng 4, 2016

// // Góp ý

Mộc Lan

Thêm dấu hiệu của mùa xuân, tuần rồi cây Mộc Lan (Magnolia)  trước nhà tôi đã trổ bông:
Hình chụp chiều Chúa Nhật 24/6 @ 6:27pm khi quét dọn lá cây.
Mộc Lan là một loài hoa lâu đời, đã tồn tại trên mặt đất ít nhất là hai mươi triệu năm về trước.

Mộc Lan là biểu tượng cho lòng yêu mến thiên nhiên và cho sự kiên trì (perseverance). Thật là một sự trùng hợp thú vị vì trong các bài đọc Lời Chúa hôm nay và hôm Chúa Nhật vừa qua, Hội Thánh kể lại cùng một đoạn trong Sách Tông Đồ Công Vụ chương 14 nhắc nhớ chúng ta về sự kiên trì:
Các ông khích lệ tâm hồn các môn đồ, khuyên nhủ họ kiên vững trong lòng tin: "Vì chưng chúng ta phải trải qua nhiều gian khổ mới vào được nước Thiên Chúa. (Acts 14:22)
Rèn luyện tính kiên trì trong đức tin sẽ dẫn đưa chúng ta đến sự bình an trong tâm hồn, một loại bình an mà Chúa Giêsu nhắc đến trong bài Phúc Âm hôm nay:
Thầy để lại bình an cho các con; Thầy ban bình an của Thầy cho các con; Thầy ban cho các con không giống như thế gian ban cho;  Đừng để tâm các con trở nên xáo trộn hay sợ hãi. (Jn 14:27)
Bình an này chắc là Chúa Thánh Thần. Với Thánh Thần Chúa ngự trong tôi--đấy là điều chắc chắn, bởi vì qua Bí Tích Thánh Thể, Cha và Con và Thánh Thần ngự đến và trú ngụ trong người tôi--thì hệ quả tất nhiên là: sự bình an trong tâm hồn. Từ sự bình an đó, tôi có đủ ơn thánh để thực hành điều răn mới: các con hãy yêu thương nhau.

Hãy yêu thương nhau! Ôi, tôi cần phải ghi nhớ điều này biết bao. Hồn tôi ơi! Hãy biết kiên trì như hoa Mộc Lan. Hãy nhớ lời Thánh Phaolô dạy: "không phải là tôi sống, mà là [Chúa] đang sống trong tôi." Và khi tôi vấp ngã, hãy nhớ: Chúa thả cho tôi vấp ngã, để tôi cảm nghiệm được Lòng Thương Xót vô biên của Ngài.
Đọc tiếp...

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2016

// // Góp ý

Hòa cùng thiên nhiên

Mấy hôm trước, tôi đọc được bản tin trên mạng, bảo rằng những người sống gần thiên nhiên thì sẽ sống thọ hơn, làm mình thêm hăng hái. Hôm Thứ Năm tuần rồi tôi xách ngựa sắt, thay vì đi đường phố, thì mình đã đi ngã đường "rừng". Kết quả là có được mấy tấm hình cảnh đẹp ban mai mùa Xuân ở Canada này đây...

Hình leo qua cầu ...
Hình chui dưới cầu...
Hình leo lên "núi"...
Hình chạy bên bờ rạch...
Đoạn chạy...lạc đường. Chụp từ địa đồ trong ứng dụng Toronto Cycling cho Android.
Kết luận: đi đường trường, vừa đi vừa ngừng để chụp hình, mà còn đi lạc mất mấy phút, nhưng đến nơi chỉ có chậm hơn 7 phút so với đi đường phố.

Đề xuất: mình nên dùng tuyến đường này mỗi ngày. Ngoại trừ khi trời mưa. Vì chạy đường đất sẽ bị cát bùn bắn lên phía sau, bẩn ba lô mang sau lưng.
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

// // Góp ý

Khởi đầu mùa xe đạp 2016

Tuần này trời ấm, nên tôi hôm qua đã bắt đầu đạp xe đi làm. Năng suất của chuyến đi đầu tiên không đến nỗi tệ: 10km trong vòng 34 phút,  tốc độ trung bình 17.3km/h, nhanh nhất là 38.3km/h. Vào đến công ty vẫn còn đủ thời gian để tắm và thay đồ trước khi vào phiên họp hằng ngày 10h30. 
Hình 1: tự chụp sau khi lên dốc cao nhất của tuyến đường. Hình 2: dữ liệu của chuyến đi. Hình 3: cảnh cây trụi lá trên đường do bị mùa đông tàn phá, khoảng 1-2 tháng nữa sẽ phục hồi màu xanh tươi như xưa. 

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

// // Góp ý

Có nên đưa trẻ nhỏ đi lễ ngày Chúa Nhật?

Vừa đọc hai bài này trên dongten.net, thật đúng lúc: " nên đưa trẻ nhỏ đi lễ ngày Chúa Nhật?" và " cách nào để trẻ nhỏ ngoan ngoãn tham dự thánh lễ?" Bài đầu tiên có nhắc đến lời của Đức Thánh Cha Phanxicô:
“Tiếng khóc trẻ con là tiếng nói của Chúa, đừng đem các em ra khỏi nhà thờ!”
Chúa Nhật tuần rồi tôi đưa các cháu đi dâng Thánh Lễ 11 giờ. Giữa chừng thì bé Xoài, 2t, vùng vằng khó chịu và lớn tiếng trong tay Ba đang ẵm. May là dỗ một lát thì bé cũng chịu êm. Sau Lễ, một bác gái lớn tuổi đến cạnh tôi và nói: "Cảm ơn cậu đã đưa các cháu đến Nhà Thờ hôm nay." Ồ! một câu nói tôi đang cần được nghe.

Kinh nghiệm lần trước, tại một Nhà Thờ khác, không mấy gì tốt đẹp. Tôi đã bất trách,  dung túng cho các con giỡn cợt phía cuối Nhà Thờ trong lúc cử hành Thánh Lễ, nên bị một bác quản lý quát cho một câu: "ông không kiềm chế được chúng sao?" Tôi chầm chậm trả lời, "vâng, tôi xin lỗi", rồi kéo ba đứa ra ngoài hành lang (vestibule) đứng và tiếp tục dâng Lễ.

Bài chia sẻ trên dongten.net có đoạn này tôi thấy mình có thể áp dụng được:
Trong thánh lễ, chúng tôi thường tập cho các bé “bận rộn” hơn bằng cách đọc kinh lớn hơn. Cha mẹ để ý nhắc bé nhìn lên bàn thờ, tư thế đứng, ngồi, quỳ cũng là cách giúp các bé không rảnh rỗi để làm chuyện khác.
Gợi ý này làm tôi nãy ra một ý tưởng khác. Chắc tuần tới tôi sẽ thử in các mẫu bài đọc Kinh Thánh, có tranh vẽ, cho các con cùng theo dõi trong mục Phụng Vụ Lời Chúa, để chúng nó bớt phân tâm.

Hình: Thánh Lễ 5 giờ chiều tại nhà thờ Saint Cecilia, Toronto, 9/4/2016

Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

// // Góp ý

Lòng Thương Xót của Thiên Chúa dạy ta điều gì về vai trò làm cha mẹ?

Sáng nay tôi thức dậy với phong cảnh đẹp mắt hiện ra phía sau Núi Độc Cô: mặc dù đã vào xuân, mẹ thiên nhiên đã ban cho thành phố một tấm thảm tuyết mỏng trải nhẹ trên khắp mặt đất và phủ trắng các thân cây. Hôm nay, Hội Thánh mừng ngày Đại Lễ Lòng Chúa Thương Xót, và cũng là dịp kỷ niệm 11 năm ngày Cha Thánh Gioan Phaolô II (JPII) về Trời. Trận tuyết này có thể gọi là trận tuyết của Lòng Chúa Thương Xót. Gợi nhớ lời ca:
Trời cao hãy đổ sương xuống!
Và ngàn mây hãy mưa Đấng chuộc tội.
Trời cao hãy đổ sương xuống!
Và ngàn mây hãy mưa đấng cứu đời.
Chiều hôm qua trong Thánh Lễ tại nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Toronto, Cha Tập đã hỏi các em thiếu nhi: Các con có thể cho Cha biết những ví dụ nào trong Kinh Thánh có thể cho ta thấy được lòng Chúa xót thương chúng ta? Tôi nhắc khẽ vào tai Tiểu Độc Cô: Chúa thương xót chúng ta đến nỗi chúng ta giết chết Chúa mà Chúa vẫn yêu thương chúng ta. Tôi nhắc cậu con trai khi trong lòng tôi đang cảm nghiệm một bài học hôm Thứ Sáu vừa qua mà Chúa đang muốn dạy cho chính bản thân tôi, vì tôi đã không thực hiện được những điều tôi viết ở dưới đây.

Trong sinh hoạt gia đình, nhiều lúc con cái chúng nó sẽ ngỗ nghịch, không vâng lời, hoặc thậm chí cao ngạo, có cử chỉ hoặc lời nói xúc phạm đến cha mẹ chúng nó. Trong những lúc này là những lúc bậc cha mẹ cần phải giữ bình tĩnh để răn dạy con một cách sáng suốt.

Mấy hôm trước tôi vừa coi được một đoạn video về một người phụ nữ, trong cơn giận dữ, đã đánh đập túi bụi một cậu bé chắc độ chừng mới hai tuổi đời. Đánh con như thế thì chẳng còn gì có thể gọi là dạy cho con nó biết khôn, nhưng xác suất cao hơn là họ đánh đập, hoặc chữi rủa, để thỏa mãn một cơn lửa giận đang bừng bừng rực cháy trong lòng họ.

Là một người nóng tính, tôi rùng mình khi hình dung ra người trong đoạn video kia dễ có thể là tôi, mặc dù tôi thương các con tôi vô cùng. Không đâu! Đó tuyệt nhiên không phải là cách dạy con của một người có đạo. Mỗi khi con cái chúng xúc phạm đến tôi là khi chúng gây cho tôi một vết thương. Trong những lúc đó, tôi cần thiết cho chúng nó biết rằng tôi không hài lòng với chúng nó. Nhưng quan trọng hơn sau đó, là tôi cho chúng nó biết rằng dù chúng nó có vấp phải lỗi lầm thế nào đi nữa, ngay cả khi chúng gây hại đến tôi, thì tôi vẫn thương yêu, không bao giờ để chúng nó có cảm giác bị ruồng bỏ. Tôi phải làm như thế vì Cha tôi ở trên Trời đã làm như vậy đối với tôi. Vì mỗi lần tôi phạm tội, là khi tôi gây đớn đau cho Chúa tôi, là khi tôi đóng đinh Ngài vào cây thập giá thêm một lần nữa. Để rồi sau bao nhiêu lần, Ngài vẫn ôm chầm tôi trong Bí Tích Hòa Giải, để tha thứ, và để ban sức mạnh cho tôi tiếp tục cuộc hành trình. Thánh Phaolô đã nhắc nhở: Không phải là tôi sống, mà là Chúa Kitô đang sống trong tôi. Tôi nên khéo hành xử sao cho câu nói ấy luôn được thực hiện trên con người tôi. Đây là hạt giống đức tin mà tôi có thể để lại cho con cái mình về sau.
Đọc tiếp...