Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

// // Góp ý

Sau sự chết là sự sống lại

Ngày Thứ Ba, sau Phục Sinh: Sáng nay tự nhiên thức dậy sớm. Đưa anh chị đến trường xong thì còn thì giờ, bèn ghé Nhà Thờ, trên đường đi làm,  dự Thánh Lễ buổi sáng ngày thường. Thật là một ân huệ hiếm hoi cho tôi. Có thể gọi nó là một thời điểm hồi xuân,  một sự sống lại của đức tin.

Sáng Thứ Hai sau Phục Sinh: Tôi tản bộ ra bến xe buýt.  Trời vẫn âm u, nhưng không khí ban mai mát dễ chịu, có tiếng chim hót trên cành cây, dấu hiệu tưởng chừng như Mùa Xuân đã đến trên Bắc Mỹ (mặc dầu trên hình thức, Mùa Xuân đã đến hơn một tuần rồi). Hôm nay các em học trò còn được nghỉ Lễ Phục Sinh, nên đường xá vắng những chuyến xe trường học, không ồn ào như một ngày thường. 

Chiều Chúa Nhật, trên đường về từ chuyến đi dự tiệc sinh nhật thứ 16 của cháu J, trực thẳng đến nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Toronto để dự Thánh Lễ Phục Sinh 16h00, nhưng giữa đường bị kẹt xe. Thế là trễ Lễ. Ngồi trên xa lộ trong hoàn cảnh nhích từng đoạn đường với tốc độ 15km/h, tôi thoáng trải nghiệm được tâm tình của các thánh tông đồ vào ngày Thứ Bảy Tuần Thánh của năm xưa: một cảm giác bất lực. Tôi lấy lại sự bình an khi nhớ rằng: mọi việc đều nằm trong quyền điều khiển của Thiên Chúa.

Ngày Lễ Phục Sinh năm nay chứng kiến nhiều sự tàn ác của quỷ thần đối với Hội Thánh. Tại thành phố Lahore, Pakistan, một người mang bom tự sát giết chết hơn 70 người . Hai hôm trước đó, một người khác đã hành động tương tự tại Iskandariyah,  Iraq, sát hại hơn 40 nạn nhân. Vài ngày trước đó tại Brussels (Bỉ quốc), 35 người tử vong....(nguồn: tờ Washington Post).

Sự dữ khiến nhiều người xa rời Chúa. Riêng đối với tôi, và với nhiều người khác, nó càng thúc giục tôi lê lết xác thân tội lỗi của mình đến gần hơn,  để xin Ơn thứ tha. Dẫu biết rằng, một kẻ tội lỗi mà tiến gần đến nhan thánh, thì sẽ bị hào quang ấy tiêu diệt, huống hồ chi là lãnh nhận Thánh Thể ấy vào mình. Thực tại tôi không bị hề hấn gì, nói lên lòng thương xót vô bờ của Đấng Chí Thánh, hơn là sự thánh thiện của bản thân tôi.


Đọc tiếp...

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

// // Góp ý

Và ngày thứ bảy Thiên Chúa nghỉ ngơi

Sáng sớm hôm Thứ Năm tuần trước, lúc khoảng 8h00, thấy cảnh bình minh đẹp, nên tôi chạy ra sau nhà chụp một tấm hình:

Hôm nay, đã hơn 9h30 sáng, mà vẫn chưa thấy bóng mặt trời:

Ngày này hơn hai ngàn năm về trước trong lịch sử nhân loại, Ông Trời vẫn còn đang chết. Đấy là ngày thứ hai Ngài trong tình trạng "chết".

"Chết" là gì? Ông Trời có thể chết được chăng?

Tôi nghĩ, "chết" là một sự tách rời tàn bạo giữa linh hồn và thể xác. Sự kiện ấy được tiếp theo bằng sự phân hủy của thể xác, khiến giữa hai không bao giờ kết hợp lại được nữa.

Chết là hệ quả tự nhiên của tội lỗi. Và xác phàm đã bị tổn thương bởi tội tổ tông. Như vậy, đã có một thời, loài người đã bất tử.

Vậy Ông Trời, đấng đầy quyền uy, tạo nên vũ trụ, có thể chết được sao? Và Đức Giêsu, là Ông Trời Con, không hề vấp tội, thì làm sao có "tử huyệt" để bị giết?

Câu trả lời, tôi nghĩ, là Ngài không phải bị bức tử. Ngài không bị giết, nhưng là Ngài tình nguyện chịu chết. Và dĩ nhiên, trong nhân tính của Ngài, trải nghiệm cái chết dã man nhất của thời bấy giờ, phải là một đau đớn tột cùng. Cho nên, phúc cho tôi, vì tôi có một Thiên Chúa thấu cảm được với từng sự đau khổ trong đời tôi.

Tôi chết vì những tội lỗi mà tôi vấp phạm. Thân xác tôi tuy vẫn đang sống nhưng linh hồn tôi đã chết mà không hay biết. Tôi sống trong khổ đau vì những hệ lụy tôi đã làm ra, nhưng tôi cứ đổ lỗi cho người khác. Thế nhưng, phúc cho tôi, vì Ngài vẫn theo tôi vào cõi chết để gọi tôi về.

"Chết" dường như là một sự tàn bạo lâu dài.  Ngày Thứ Bảy Tuần Thánh đầu tiên năm xưa, Thánh Mẫu và các thánh tông đồ đã hoang mang đến tê liệt. Họ không hiểu vì sao vị Cứu Tinh của họ lại phải chết. Họ không biết việc gì nữa sẽ xãy đến. Nhưng họ biết phó thác vào Thiên Chúa. Cũng như tôi, khi tôi trải nghiệm sự đau khổ, tôi không hiểu vì sao sự bất hạnh lại ập đến trên tôi. Tôi ao ước sự khốn khổ ấy hãy qua đi cho mau. Nhưng tôi nên nhớ rằng, Thiên Chúa là đấng làm chủ mọi sự việc. Và khi Ngài cho phép sự khốn khổ xảy đến trên tôi, thì Ngài cũng ban Ơn Thánh để cho tôi đủ sức để vượt qua. Với bao sự run sợ, tôi mong mình mãi mãi khắc ghi những điều này.



Đọc tiếp...
// // Góp ý

Sự việc đã được hoàn tất: suy niệm về mầu nhiệm Chúa tử nạn

Tòa Giài Tội, Thánh đường GXCTTĐVN Toronto
Trong các bài đọc Phụng Vụ cho Thứ Sáu Tuần Thánh hôm qua, tôi đặc biết chú ý đến nhiều đoạn.
Ví dụ như, Tiên Tri I-sa-i-a đã tiên báo thế này về cuộc tử nạn của Đấng Cứu Thế:
Sự thật, chính người đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta, đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta, còn chúng ta, chúng ta lại tưởng người bị phạt, bị Thiên Chúa giáng họa, phải nhục nhã ê chề. Chính người đã bị đâm vì chúng ta phạm tội, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm; người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an, đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành. (Isaiah 53, 4-5)
Đang dọn mình để xưng tội mà nghe đoạn này thì phải khóc thôi!

Tiếp theo đó, khi người Do Thái đến để bắt Ngài, Ngài hỏi họ: "Các ông tìm ai?" Thì họ bảo, "Tìm Giêsu người Na-da-rét." Và khi Ngài đáp rằng, "Ta là [người ấy]" (bản gốc Hy Lạp: ego eimi), họ giật lùi lại phía sau và ngã nhào xuống đất.  Kỳ lạ nhỉ!  Tại sao họ lại quì xuống đất? Phải chăng họ vừa nghe thốt lên một danh hiệu vốn không thể thốt lên, mà họ đã nghe phát ra trong bụi gai bừng cháy: TA LÀ ĐẤNG TA LÀ (ego eimi ho on, bản gốc tiếng Do Thái: ehyeh asher ehyeh).

Kế đến, lại nghe người Do Thái hét lên câu này:
Chúng tôi có Lề Luật; và chiếu theo Lề Luật, thì nó phải chết, vì nó đã xưng mình là Con Thiên Chúa. (Gioan 19, 7)
À, họ biết về Con Một của Thiên Chúa, vì Mai-sen đã viết về Ngài trong Sách I-sa-i-a và Sách Xuất Hành. Nhưng họ không bao giờ tưởng tượng được Đấng ấy lại là một con người mọn hèn đang đứng trước mặt họ đây. Con tôi thì sao?  Tôi có ảo tưởng hão huyền nào về Thiên Chúa mà tôi đang thờ phượng hay không? Mặt khác, tôi có sẵn lòng làm chự́ng về Ngài cho đến chết hay không?
Ngày ấy sẽ đến khi những kẻ sát hại các con lại nhầm tưởng rằng làm thế là tôn thờ Thiên Chúa. (Ga 16,2)
Và sau hết, tôi chú ý đến câu thốt lên của Chúa Giêsu trước khi trút hơi thở cuối cùng: "Sự việc đã được hoàn tất" (Ga 19,30). Câu này trong bản gốc Hy Lạp, thánh Gioan ghi là tetelestai ([việc] đã xong), được thánh Giê-rôm dịch sang tiếng La Tinh là consummatum est ([việc] đã hoàn tất), tiếng Anh là it is consummated. Từ ngữ consummate này đáng chú ý, vì ta thường nghe nó dùng trong bối cảnh hôn nhân: "to consummate a marriage" có nghĩa là hoàn tất nghi thức hôn nhân bằng sự giao hợp giữa cặp vợ chồng. Thiên Chúa yêu thương loài người và ao ước kết hợp với loài người một cách mật thiết như một người chồng ao ước kết hợp với vợ mình, và sẵn sàng đi đến cõi chết để cứu lấy vợ mình ra khỏi tay kẻ hung ác.

Là đệ tử của Ngôi Lời, đây là con đường duy nhất tôi có thể chọn để hành sự. Vì Ngài đã dạy tôi, "Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy thương yêu nhau, như Thầy đã yêu thương anh em." Nguyện xin Thánh Thần Chúa luôn cho con Ơn Thánh để kiện toàn điều răn ấy.✝️
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

// // Góp ý

Rob Ford, RIP


Vừa hay tin, cựu thị trưởng Toronto, ông Rob Ford, đã qua đời, hưởng thọ 46t. Xin Thiên Chúa đoái thương, cho ông an nghỉ đời đời.  Cảm ơn ông vì Ford Fest 2012.
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

// // Góp ý

Khổ hải vô biên...

Chúng ta thường hay nghe nhắc, câu nói này của nhà Phật: "đời là bể khổ". Quả thật, trong kinh Tứ Diệu Đế, Đức Phật Thích Ca đã dạy về nguyên nhân của sự khổ đau: lòng  ham muốn (tham) , tính nóng giận (sân),  và sự mê muội (si).

Hôm nay là giữa Tuần Thứ Năm của Mùa Chay trong Lịch Phụng Vụ của Giáo Hội Công Giáo, tôi tự nhiên có ngẫu hứng chiêm niệm về sự khổ đau, và cách giải thoát, qua cách nhìn của đạo Thiên Chúa. 

Có những sự khổ đau do tự mình gây ra cho mình,  bởi những hành động trái ngược với quy luật tự nhiên và luân lý. Cái này chắc là cái mà nhà Phật gọi là "vô minh".  Câu chuyện được nghe qua, trong Chúa Nhật vừa qua, về người đàn bà ngoại tình,  là một ví dụ. 

Cũng có thứ khổ đau do người khác mang đến cho mình. Đây là câu chuyện về Vua Babylon, Nebuchadnezzar, và ba anh chàng Shadrack, Meshach, và Abednego, mà Hội Thánh đã kể lại hôm nay trong bài đọc thứ nhất.

Hai câu chuyện trên cho thấy nguyên nhân của khổ đau là: tội. Tội là gì? Tội là khi tôi hành động trái ngược với quy luật tự nhiên (natural law), và quy luật siêu nhiên (divine law). Do tội của chính mình mà người đàn bà ngoại tình đã bị đưa ra tố cáo nơi công chúng. Cũng do tội đã đày người Do Thái sang Babylon làm nô lệ. Và cũng do tội nó biến tôi thành nô lệ của dục vọng. Đó là lời dạy của Chúa Giêsu nhắc nhở hôm nay: "phàm ai phạm tội thì bị nô lệ bởi cái tội" (Ga 8,33).

Vậy, làm sao để giải thoát khỏi khổ đau? Câu trả lời, cũng từ miệng của Chúa Giêsu: 
"Nếu các người lưu lại trong lời Ta, thì quả thật, các người là môn đồ của Ta, và các người sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải thoát cho các người." (Ga, 8,31-32).
"Giải thoát" ở đây không hề có hàm ý "tránh khỏi". Không, "giải thoát" ở đây đến từ sự nhận thức rằng tôi là con yêu dấu của vị Chúa Tể của Vũ Trụ, và nhận thức đó đưa tôi đến sự bình an và niềm vui,  ngay cả khi tôi đứng giữa dầu sôi lửa bỏng, hay ở giữa phong ba bão táp của đời người.  Miễn là tôi vững tin theo lời Ngài dạy, thì như Thánh Phaolô đã tuyên xưng: Sống chính là Đức Kitô, chết là một mối lợi. Chỉ có ai chịu khổ đau vì sự công chính mới thốt ra được điều đó.
Đọc tiếp...

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2016

// // Góp ý

Hồi ký trận tuyết lớn đầu năm 2016

Hôm Thứ Ba vừa rồi,  thủ phủ Toronto đã trải qua trận bão tuyết đầu tiên của năm 2016. Hôm đó tôi có công việc chưa làm xong, cần bàn thảo với bạn đồng nghiệp trong nhóm, cho nên sau khi rước Tiểu Độc Cô tan trường, thì hai cha con chạy trở lại công ty trong lúc trời bắt đầu rắc nhẹ những hạt tuyết gạo xuống các nẻo đường của thành phố Mississauga.
Lúc ra về thì quang cảnh đã như thế này:

Chỉ còn kịp ghé Swiss Chalet ăn vội bữa ăn tối trước khi họ đóng cửa nghỉ:

Tóm tắt một cuộc phiêu lưu hơi mạo hiểm, cảm tạ Ơn Trên đã che chở cho chúng con về đến nhà bình an.
Sáng Thứ Tư

Đọc tiếp...