Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

// // Góp ý

Tan hè muộn 2015

Ngày Lễ Tạ Ơn của Canada đã qua hai tuần rồi.  Đối với tôi năm nay, đó là ngày đánh dấu cuối mùa hè. Vì thế, tưởng cũng nên ghi lại vài dòng để tổng kết một mùa hè...

Năm nay, tôi bắt chước Ảo Ba Công Tử của Phượng Hoàng Thần Nữ, đảm thêm trọng trách giữ "Ảo Ba Từ" của nhà mình, sáng chiều phải "canh tác", nên không còn thời giờ đạp xe đi làm. Tính lại những ngày đi xe đạp chắc không đầy 2 tháng. Ngày cuối cùng đạp xe chắc độ khoảng ngày tôi chụp tấm hình này.
12 tháng 6: Chuẩn bị đạp xe về khi trời mưa lâm râm
Công việc trông nom Ảo Ba Từ xem có phần vất vả. Mỗi tối phải cho chạy máy bơm lọc để nước ao được tuần hoàn (nước không tuần hoàn thì sẽ sanh  vi trùng), vớt rác, châm nước chlorine, đo độ pH, độ cứng (water hardness), rải nước khử rêu tảo (algae).  Sáng nào ao cũng đóng cặn, nên mỗi sáng phải hút cặn. Nhưng đó là việc thường.  Công việc nặng nhọc nhất phải là việc mở ao và đóng ao. Mở ao năm nay có Tứ Đệ tôi nó làm dùm nên đỡ một phần. Nhưng đóng ao thì một mình tôi xử lý, làm từ từ mất 2 tuần. Tuần đầu thả thuốc khử trùng cho mùa đông và hút cạn bớt nước. Tuần hai thì vật lộn với tấm trãi che mặt ao: trải qua ba giai đoạn. Đoạn đầu thả lỏng cho rơi tự do vào ao, phân định và xoay dịch tấm trải vào đúng vị trí của từng cạnh ao. Xong thì nẹp một đầu, rồi nẹp từng khúc, dùng máy bơm xách tay để hút nước trên tấm che ra từ từ. Giai đoạn cuối là khi đã nẹp gần hết, khám phá ra tấm che không đủ dài để căng đến đầu kia của ao--còn thiếu khoảng một gan tay. Đến đây tôi bí lối, cứ để hở một phần như vậy phơi mấy ngày. May là có chút nắng ấm, làm mềm giãn chất nhựa của tấm che, nên tôi mới có thể kéo nó tới mí cuối cùng để cài nẹp.
Tấm che đang nằm dưới đáy ao
Sứ mệnh đã hoàn tất!
Một vài ấn tượng nho nhỏ khác của mùa hè năm nay ...
Đi chơi CNE với Tứ Muội:

Và, hạnh phúc nhất là, mấy anh em tụ họp đông đủ để ăn mừng Lễ Tạ Ơn:
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

// // 3 ý kiến

Thế nào là từ phụ

Hôm Chúa Nhật ngày Từ Phụ vừa rồi, sau khi đi dự Thánh Lễ về, tôi gọi điện cho phụ thân, định chở đám tiểu tử lên thăm ông, thì được biết ông đã ra khỏi nhà.  Trong lòng chùn xuống, tôi đặt lưng xuống sàn nhà, và thiếp đi một lát. Khi giật mình dậy thì trời đã về chiều, bốn cha con ăn vài món ăn nhẹ, xong thì ra sau nhà tắm ao, nghịch nước một hồi lâu đến khi Mẹ chúng nó đi chợ về thì mới thôi.
Ngày ấy đã qua rồi, nhưng vẫn còn đọng trong lòng nỗi suy tư. Đêm nay nằm ngẫm lại thế nào là làm cha, và thế nào là làm con.
Ngồi ngắm nhìn con tôi ngủ để cảm nhận vai trò và trách nhiệm của người cha là gì: dưỡng dục và chở che. Cho dù tôi là một thằng đàn ông yếu hèn, nhưng trong sự yếu hèn có tiềm ẩn một sức mạnh Trời ban. Tôi thừa khả năng nuôi dưỡng, giáo dục, và chở che cho con cái tôi. Mỗi sáng hai vợ chồng lật đật đánh thức con, làm món ăn sáng cho chúng, đưa chúng đến trường, rồi thì đi làm. Chồng đến công ty. Vợ bon chen việc mua bán. Chiều về vợ một tay lo cho mấy con làm bài tập, học đàn, tắm rửa, ăn tối. Có hôm chồng về muộn, về đến nhà thì đám trẻ đã lên giường ngủ cả. Cuối tuần thì chở chúng đi học đàn, học Việt ngữ. Cuộc sống quay cuồng. Gánh nặng tuy có nặng thật đấy, nhưng tôi lấy sự hy sinh cho con cái làm niềm vui cho chính mình, và tôi cảm thấy bình an với sứ mệnh của một người cha.
Tối nay diện cớ đi sửa điện thoại để chạy lên thăm phụ thân. Máy điện thoại di động của ông bị chút vấn đề đã hơn tuần nay, nhờ tôi lên coi dùm. Tôi loay hoay một hồi thì cũng khắc phục xong, nên tôi xoay qua tu bỗ máy laptop cho ông. Ông thì loay hoay dưới bếp chiên miếng thịt bit-tết cho tôi ăn, rót nước cho tôi uống. Trước mặt phụ thân tôi, tôi đang là một đứa bé trẻ thơ, đang được cha hiền chăm sóc từng miếng ăn. Và tôi hạnh phúc làm một đứa trẻ vô tư ấy. Ăn xong, tôi đem chén bát xuống bồn rửa sạch, rồi thì ôm hôn cổ ông một cái và ra về lúc gần nửa đêm.
Đọc tiếp...
// // 2 ý kiến

Thao thức

Đêm nay thao thức. Sau mấy ngày cuối tuần mệt mỏi: Thứ Bảy dự tiệc sinh nhật của cháu T.; Chúa Nhật lo tiệc sinh nhật của bé Xoài.  Tối nay mệt, còn việc để làm nhưng không làm thêm. Nằm xuống thì không ngủ được. Bật dậy ra trước bàn thờ quì cầu nguyện trong giây lát. Rồi thì lên núi này để trầm tư ...

Tình đời đôi lúc ngẫm mà muốn rơi nước mắt.

Những mối quan hệ tưởng chừng như ruột thịt, thoạt nhiên trở nên phai nhạt đi, trên lời nói, trong tư cách, như thể đã có sự xúc phạm nào to tát lắm không thể tha thứ được cho nhau.

Những mối quan hệ vốn dĩ là ruột thịt, nhưng lại không bằng tình bè bạn.

Những gánh nặng tưởng chừng kham không thể nổi được nữa.

Rồi thì đâm ra suy nghĩ...phải chăng việc như thế này, ước gì được tình huống kia ... thì mọi việc chắc sẽ tốt đẹp hơn biết mấy.
 
Hừ!

Có thể tại tôi không khéo ăn nói.

Tôi nghĩ đến Thánh Phaolô, ba lần xin Chúa tháo gỡ cái gai trên mình, nhưng Chúa từ chối: sức mạnh của Ta được kiện toàn qua sự yêu đuối của con.

Vâng, trong những lúc yếu lòng, đứng trước những tình cảnh trái ngang, tôi tủi thân thèm muốn khóc một hơi cho thỏa. Nhưng, những lúc đó chính là lúc tôi vấp thêm một lỗi lầm: tôi quên đi Chúa tôi. Những gánh nặng ở đời nhiều lúc tưởng chừng như vượt quá sức chịu đựng của mình. Mà quả thật, nếu chỉ cậy vào bản thân tôi thì nó vượt quá sức mình thật.  Nhưng tôi quên rằng tôi là con cái của Đấng Chúa Tể của Vũ Trụ: "Con Một của Thiên Chúa đã hạ mình để làm con người, hầu cho con người được trở thành con cái của Thiên Chúa" (C.S. Lewis, Mere Christianity). Nếu tôi cầu xin với Cha, thì có cha nào lại ngoảnh mặt làm ngơ nhìn con mình đang chết đuối sao? Thế cho nên, tôi cần phải xác tín rằng, những gì xãy đến cho tôi là những gì tốt nhất có thể xảy đến cho tôi. Tôi không cớ nào lại phải tuyệt vọng. Cho dù tôi có vấp phạm lỗi lầm to tát nào đi chăng nữa, Chúa tôi đã chuẩn bị sẵn suối nguồn thương xót vô biên, trong bí tích Hòa Giải.

Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con,
mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm.
  Xin rửa con sạch hết lỗi lầm
tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.
Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm.
Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa thôi,
dám làm điều dữ trái mắt Ngài. (Thánh Vịnh 51:3-6)
Đọc tiếp...