Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

// // Góp ý

Xoài

Sáng Chúa Nhật vừa rồi, bốn cha con đang dự Thánh Lễ thì Xoài liếng lắc leo trèo lên xuống băng ghế ngồi, gây vấp té, dập môi.
Tối Chúa Nhật, Xoài liếng lắc đùa giỡn với anh chị, té úp mặt từ trên giường xuống sàn nhà, chảy máu mũi. Ba gọi TeleHealth tư vấn. Họ bảo nên đem Xoài vào ER. Thế là có dịp đầu tư cho tình cha con.  Hơn hai giờ sáng, ngồi trong lòng Ba tại phòng cấp cứu ngột ngạt, mệt, buồn ngủ,  và nhớ hơi ấm của Mẹ, Xoài khóc lóc van xin, vừa giơ tay chỉ về hướng ngoài cửa buồng khám, miệng mếu máo lặp đi lặp lại: "[đi ra] đó...đó...".

Chiều Thứ Ba, Ba đạp xe từ công ty về.  Tắm rửa xong, Ba õng Xoài ra sau nhà, hai cha con cùng vớt rác và hút cặn cho ao nước.


Dạo này, phía sau Núi Độc Cô lại có được thêm một cái ao.  Tuần trước, ao nhà do bị rêu tảo (algae) nên nước xanh màu lá chuối.
Phải mất cả tuần để xử lý với 4 bọc bột sốc can-xi (calcium hypochlorite), 100 ml nước lắng (clarifier), và 5 lít nước chlorine. Hôm nay thì nước ao đã phục hồi lại như xưa.
Sáng nay, Ba đi làm trễ nên Xoài lấy xe Mẹ đưa Ba đi. Chiều đến, ba anh em cùng đi rước Ba về. Về tới nhà thì Ba õng xoài đi hút cặn dưới đáy ao, xong thì mấy cha con cùng nhảy vào ao, nghịch nước trong khi Mẹ nướng thịt. Anh Hai năm ngoái có đi học bơi được mấy tuần tại trung tâm cộng đồng, nay đã mạnh dạn bập bềnh trên mặt nước với áo phao, chân không chấm đất, đạp di chuyển tới lui đã thành thạo. Chị Ba thì vẫn còn nhát, chỉ ôm lấy thành ao mà đạp tới đạp lui. Xoài thì được Ba bế hai bên nách, nhảy lên nhảy xuống nơi bậc thang xuống ao, với ít nhiều thích thú. Dù nước hơi lạnh nhưng Ba bảo nghỉ vào nhà thì lắc đầu không chịu.  Tắm ao xong thì thịt vừa chín. Trong lúc mấy anh em ăn tối, Ba dụng cơ hội thả sải tay bơi bốn vòng.

Hình này chụp hồi 23h45 lúc các tiểu quái khách và tiểu cô nương đang say giấc nồng, và cảnh vật đã trở lại với sự yên tĩnh, ngoại trừ tiếng rí rách của nước chảy.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

// // Góp ý

Đức Khiêm hạ, mến, và ơn phó thác

Cuối tuần vừa rồi, tôi làm một chuyến đột xuất xuống Saint Thomas để hóa giải ân oán giang hồ. Tình chú cháu ví như bạn thâm giao, lại là anh em trong Đức Kitô. Bổng nhiên trở nên nhạt nhẽo. Hóa ra chỉ là hiểu lầm. Âu cũng là công của bà nhà tôi đã mở đường cho sự khiêm hạ, bằng không thì tội kiêu ngạo đã có thể làm bức tường cản trở cho cuộc hội ngộ này. Hai chú cháu ngồi nhâm nhi, tâm sự với nhau trong đức mến, mãi đến 4 giờ sáng Chúa Nhật mới đi ngủ. Sáng hôm sau đi dự Thánh Lễ Chúa Ba Ngôi xong về nhà, hai chú cháu khai thác triệt để dàn karaoke mới của ông tới 4 giờ chiều thì tháp tùng nhau sang thăm gia đình anh C.

 Hôm nay trên đường đạp xe đi làm, nghe đọc một đoạn từ Kinh Tô-Bích (Tobit), chương 2:
Dưới triều vua Ê-xa-khát-đôn, tôi trở về nhà tôi. Người ta đã trả lại cho tôi An-na, vợ tôi và Tô-bi-a, con trai tôi. Ngày lễ Ngũ Tuần của chúng tôi, tức là ngày lễ thánh mừng các Tuần, người ta dọn cho tôi một bữa ăn ngon, và tôi nghiêng người xuống để dùng bữa. 2 Người ta bày bàn, dọn cho tôi nhiều món. Tôi nói với Tô-bi-a, con tôi: "Con ơi, con hãy đi tìm trong số các anh em chúng ta bị đày ở Ni-ni-vê, một người nghèo hết lòng tưởng nhớ Thiên Chúa, rồi dẫn người ấy về đây cùng dùng bữa với cha. Này, con ơi, cha đợi con cho đến khi con về." 3 Tô-bi-a ra đi, tìm một người nghèo trong số các anh em chúng tôi. Khi trở về, nó nói: "Cha ơi! " Tôi bảo nó: "Cha đây, con." Nó trả lời: "Thưa cha, có một người trong đồng bào chúng ta đã bị giết và quăng ngoài chợ, là nơi bây giờ người ấy còn đang bị thắt cổ." 4 Tôi liền chồm dậy, bỏ cả ăn, chẳng kịp nếm chút gì. Tôi đem người ấy ra khỏi quảng trường và đặt trong một căn nhà nhỏ, chờ lúc mặt trời lặn sẽ đem chôn. 5 Trở về nhà, tôi tắm rửa, rồi ăn bánh mà lòng cảm thấy ưu sầu tang tóc. 6 Tôi nhớ lại lời ngôn sứ A-mốt đã nói về Bết Ên rằng:
"Những ngày lễ của các ngươi sẽ biến thành tang tóc,
mọi bài hát của các ngươi sẽ nên khúc ai ca."
7 Khi mặt trời lặn, tôi đào huyệt chôn người ấy. 8 Láng giềng nhạo cười tôi rằng: "Hắn vẫn còn chưa sợ! Người ta truy nã để giết hắn về tội ấy và hắn đã trốn đi, thế mà hắn lại vẫn chôn cất người chết! "
9 Ngay tối ấy, tôi tắm rửa, rồi đi vào sân nhà tôi. Tôi nằm dọc theo bức tường ở sân, mặt để trần vì trời nóng. 10 Tôi không biết là trong bức tường phía trên tôi có chim sẻ. Phân chim nóng hổi rơi xuống mắt tôi, tạo ra những vết sẹo trắng. Tôi đến thầy thuốc xin chữa trị, nhưng họ càng xức thuốc cho tôi, thì các vết sẹo trắng càng làm cho mắt tôi loà thêm, cho đến khi tôi bị mù hẳn. Suốt bốn năm, mắt tôi không nhìn thấy gì cả. Tất cả anh em tôi đều lấy làm buồn cho tôi, và ông A-khi-ca cấp dưỡng cho tôi trong hai năm, trước khi ông đi Ê-ly-mai.
11 Lúc bấy giờ, An-na, vợ tôi, nhận làm những công việc dành cho phụ nữ. 12 Nàng giao hàng cho chủ và họ trả tiền công cho nàng. Ngày mồng bảy tháng Đy-trô, nàng xén tấm vải đã dệt xong, rồi giao cho chủ. Tiền công bao nhiêu, họ trả hết cho nàng, lại còn thưởng cho một con dê con để ăn một bữa. 13 Khi nàng bước vào nhà, thì con dê bắt đầu kêu be be. Tôi mới gọi nàng lại và hỏi: "Con dê nhỏ đó ở đâu ra vậy? Có phải của trộm cắp không? Đem trả lại cho chủ nó đi! Vì chúng ta không có quyền ăn của trộm cắp." 14 Nàng bảo tôi: "Đó là quà người ta thưởng cho tôi, thêm vào số tiền công! " Tôi không tin nàng và cứ bảo nàng phải trả lại cho chủ. Vì chuyện đó, tôi xấu hổ cho nàng. Rồi nàng đáp lại rằng: "Các việc bố thí của ông ở đâu? Các việc nghĩa của ông đâu cả rồi? Đó, ai cũng biết là ông được bù đắp như thế nào rồi! "
Hai vợ chồng ông Tô-bích vì túng quẫn tiền bạc mà sanh gây gỗ với nhau, hằn học với nhau, châm chọc nhau. Ôi kiếp người! Từ ngàn xưa cho tới giờ vẫn thế. Ta vẫn cứ để mình bị chi phối bởi cơm-áo-gạo-tiền...

Thảo nào trong bài Phúc Âm, Chúa đã bảo: những gì của Caesar, hãy trả cho Caesar; những gì của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa.

Thảo nào, Thánh Vịnh 112 đã dạy rằng:
1 Hạnh phúc thay, người kính sợ CHÚA,
những ưa cùng thích mệnh lệnh Chúa truyền ban.
2 Trên mặt đất, con cháu của họ sẽ hùng cường,
dòng dõi kẻ ngay lành được Chúa thương giáng phúc.
3 Gia đình họ phú quý giàu sang,
đức công chính của họ tồn tại muôn đời.
4 Giữa tối tăm bừng lên một ánh sáng
chiếu rọi kẻ ngay lành:
đó là người từ bi nhân hậu và công chính.
5 Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn,
biết theo lẽ phải mà thu xếp công việc mình.
6 Họ sẽ không bao giờ lay chuyển,
thiên hạ muôn đời còn tưởng nhớ chính nhân.
7 Họ không lo phải nghe tin dữ,
hằng an tâm và tin cậy CHÚA,
8 luôn vững lòng không sợ hãi chi
và rốt cuộc coi khinh lũ địch thù.
9 Kẻ túng nghèo, họ rộng tay làm phúc,
đức công chính của họ tồn tại muôn đời,
uy thế họ vươn cao rực rỡ.
10 Thấy cảnh này ác nhân tức giận,
nghiến răng nghiến lợi và mòn mỏi héo hon,
ước vọng của ác nhân sẽ chẳng còn.



Đọc tiếp...