Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

// // Góp ý

Khúc giao mùa

Mấy ngày qua Mẹ Thiên Nhiên hát khúc giao mùa hơi bị độc đáo.
Ngày 16 tháng 11, Ông Già Nô-en vào làng, thành phố nhận được một trận tuyết đầu mùa.

Tiếp theo đó, ngày 19 lại thêm một trận tuyết "nhẹ"...
Hình chụp ngày 19 tháng 11 tại thủ phủ Toronto, khoảng một tháng trước Lập Đông
Tối ngày 19, trên đường về để ký hợp đồng

Trên đường lái xe về nhà, nghe tin bên Buffalo bị bão tuyết cao hai trượng, do hiệu ứng biển hồ (lake effect snow), có người bị kẹt trên xa lộ hơn 23 tiếng đồng hồ.

Chiều Thứ Hai  24/11, gió mạnh 100 km/h đánh phủ đầu thành phố, khiến gần 100,000 căn nhà bị mất điện.

Khi trời trở lạnh, nghĩ đến những người vô gia cư. Hôm qua trên đường xe, bị một cậu trai trẻ chận đầu xe để xin tiền. Tôi lắc đầu, nghĩ ngợi.

Văng vẳng bên tai,  tôi nghe Lời của Vì Vua của Vũ Trụ, vọng lại từ hôm Chúa Nhật vừa rồi:
Vì xưa Ta đói, con đã cho ăn; Ta khát, con đã cho uống; Ta là khách lạ, con đã tiếp rước; Ta trần truồng, con đã cho mặc; Ta đau yếu, con đã thăm viếng; Ta ngồi tù, con đã đến hỏi han. (Mt 25:35-36).
Chúa Nhật tới đây sẽ bắt đầu Mùa (Hy) Vọng.
Ngày 10 tháng tới, là Ngày Sám Hối và Hòa Giải của Tổng Giáo Phận Toronto.
Ngày 14-16 sẽ có Cha Nguyễn Tầm Thường đến Giáo Xứ để giảng phòng tĩnh tâm.



Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

// // Góp ý

Suy ngẫm về giàu nghèo

Trong chốn nhân gian, ta thường nghe thốt lên câu này: Cuộc đời sao quá bất công? Tại sao người nghèo thì cứ nghèo mãi, còn người giàu thì càng giàu thêm?

Hôm nay nghe Thầy tôi dạy về Dụ Ngôn Yến Bạc: "phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái hắn đang có, cũng sẽ bị lấy đi."

Câu chuyện dụ ngôn kể về ba người đày tớ, được chủ giao cho các yến bạc: người thì năm yến, người hai yến, và người một yến. (Một yến bạc tương đương với số tiền lương bổng của hai mươi năm làm việc.) Hai người trước đem tiền của chủ mình đi đầu tư và đã sinh lời gấp đôi, và được trọng thưởng. Người thứ ba vì sợ lổ lả nên đã chôn vùi yến bạc của chủ mình và đã bị khiển phạt.

Có lẽ dụ ngôn trên đây đã có ảnh hưởng lớn vào nền kinh tế tư bản. Lúc hưng thịnh, người dân tiêu xài thoải mái, thì kinh tế lại càng hưng thịnh. Nhưng nếu dân chúng nghĩ rằng kinh tế sẽ có chiều hướng khó khăn, họ bớt tiêu xài, thì chính sự giảm thiểu tiêu thụ ấy sẽ bóp nghẹt sự lưu thông của nền kinh tế thị trường, dẫn đến khủng hoảng.

Đầu tư là một việc làm mạo hiểm. Nhưng cũng có thể coi đầu tư là một sự chia sẻ, một sự cho đi của cải của mình. Chúa tôi dạy: nếu muốn có thêm thì hãy cho đi. Đấy, lời dạy của Chúa áp dụng rất thực tế trong nền kinh tế thị trường.

Vậy có thể nói thế này hay không: sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo là ở sự mạo hiểm có tính toán? Có thể. Nhưng tôi nghĩ, quan trọng hơn là ở điểm này: sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo là ở chỗ biết chia sẻ. Một người tuy giàu có, nhưng lại sống keo kiệt, ôm của không muốn giúp đở ai, thì người đó thật sự đang rất nghèo. Ngược lại một người đang thiếu thốn, nhưng lại chia sẻ của mọn của mình để giúp đỡ những ai thiếu thốn hơn mình, thì hắn thật sự rất giàu. Hắn giàu vì hắn đang sở hữu một vật vô giá nhất trong và ngoài vũ trụ này. Đó là được làm bạn hữu với Đức Chúa Trời, vì hắn thể hiện tình yêu hiến dâng của Chúa Ba Ngôi: Ngôi Cha thương yêu trao hết quyền bính cho Ngôi Con; Ngôi Con yêu mến, vâng lời, đã trao trọn mạng sống mình lại trong tay Cha; và tình yêu linh thiêng liên tục tỏa ra giữa Cha và Con giúp nảy sinh và duy trì vạn vật từ trước cho đến muôn đời ấy chính là Thánh Thần.

Cầu cho chúng ta biết đầu tư một cách khôn ngoan để làm giàu cho Nước Trời.

Đọc tiếp...