Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

// // Góp ý

Suy niệm cuối Mùa Chay: A-ga-pê - Tình yêu siêu nhiên

Ba ngày Tam Nhật Thánh vừa qua (Thứ Sáu Tử Nạn, Thứ Bảy  Hy Vọng, Chúa Nhật Phục Sinh), tôi làm một chuyến "hành hương" đến North York, Saint Thomas, London, và Guelph (Ontario) để làm chứng nhân Tin Mừng bằng thân xác yếu hèn và nhiều khiếm khuyết của mình. Tại London, được nghe cha Anthony Nguyễn văn Dũng giảng giải về thần học phục sinh từ tầm nhìn của Lịch Sử Cứu Độ (salvation history), tạo cảm hứng cho bài suy niệm này, hơi nghiêng về khía cạnh huyền bí một chút.

Có 4 loại tình yêu: tình yêu gia đình (storge), tình yêu bạn hữu (philia), tình yêu xác thịt (eros), và tình yêu thiêng liêng (agape).  Cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu nói lên sự huyền nhiệm của tình yêu thiêng liêng, là thứ tình yêu cao cả nhất. Nó được thể hiện qua cuộc hôn nhân huyền bí giữa Đấng Cứu Thế và hiền thê tinh tuyền của Ngài là Hội Thánh, một sự giao hợp giữa Thượng Đế và loài người, bắt đầu bằng đêm tiệc ly tối Thứ Năm mà tôi đã tham dự tại giáo xứ Thánh Nữ Cecilia của Cha Tập.  

Chúa đã hiến trọn thân xác cho hiền thê dấu yêu của mình.  Mặc cho nàng phản bội, đem dâng Ngài cho kẻ ác hảm hại, Ngài vẫn yêu nàng. Mặc cho nàng chối bỏ không nhìn nhận chồng mình, Ngài vẫn yêu nàng. Mặc cho nàng đóng đinh tay chân mình vào cây gỗ và treo lên cao, rồi phỉ báng, rồi chê cười, rồi hạ nhục mình trong cơn đau đớn tột cùng kéo dài suốt sáu giờ đồng hồ dẫn đến cái chết. Ngài vẫn thương yêu và tha thứ tất cả. Trong tuần lễ dẫn đến Chúa Nhật Lễ Lá, tôi đặc biệt thấm thía với câu nói này mà Chúa đã phán với Phêrô:
Simon, Simon ơi, kìa Xatan đã xin được sàng con như người ta sàng gạo.  Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho con để con khỏi mất lòng tin. Phần con, một khi đã trở lại, hãy củng cố cho các anh em con trở nên vững mạnh. (Lc 22:31-32)
Một tình yêu siêu phàm, được thể hiện qua thân phận của một con người trông có vẻ tầm thường, yếu đuối. Sự kiện lịch sử ấy chứng minh rằng, một tình yêu cao cả như thế không ngoài tầm khả năng của con người yếu hèn như tôi. Dù cho thể xác có yếu hèn, nhưng có thiên sứ của Chúa luôn ngự bên hữu của tôi, là bạn đồng hành dẫn dắt tôi vượt qua mọi gian nan, thử thách.

Nếu hỏi rằng tại sao Chúa không phán một câu xóa hết mọi tội tình của nhân loại, mà lại bày ra trò chơi man rợ như thế đó để giải cứu thế gian, thì câu trả lời có thể gồm hai phần như thế này. Thứ nhất, vì tình yêu chân thật đòi hỏi có sự tự do, không ép buộc.  Thứ hai, Chúa không bày ra trò chơi man rợ, mà do chính loài người đã bày ra những trò chơi dã man ấy để cư xử với nhau. Chúa mang thân phận con người, chịu hy sinh để đền bù tội lỗi của loài người theo lẽ công bằng, vì Cựu Ước đã cho ta thấy: Tội lỗi dẫn đưa con người đến sự chết. Và Ngôi Hai giáng phàm để mặc khải cho tôi thấu hiểu rằng, tình yêu thiêng liêng có thể thắng cái bạo tàn của sự chết. Vậy nếu Thiên Chúa yêu thương tôi dường ấy, thì tôi cũng phải học yêu thương tha nhân y như vậy.  Chúa vừa gánh tội cho tôi, vừa nêu gương cho tôi phải làm sao để thoát khỏi ách nô lệ của tội lỗi...

Có bốn loại tình yêu. Nhưng tình yêu thiêng là cao thượng nhất, vì nó bao trùm cả ba loại tình yêu kia. Tình dục khi kết hợp với tình yêu thiêng liêng, thì nó biến đời sống tự nhiên của đôi vợ chồng lên hàng bí tích siêu nhiên. Khi hai vợ chồng đến với nhau và hy sinh cho nhau, là khi sự giao hợp ấy tái tạo nên sự phục sinh mới trong cả hai người, vốn đã là một xương một thịt. Sức mạnh của tình yêu ấy không những thừa khả năng chống chọi lại mọi sự quấy phá, mà nó còn chủ động tấn công, đến ngay cả quyền lực đen tối của chốn âm phủ cũng không tài nào chống cự nổi.

0 ý kiến:

Đăng nhận xét