Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

// // Góp ý

"Khá lắm, Hỡi đầy tớ trung thành!"

Hôm qua Chú H đến thăm, mấy chú cháu ngồi "tâm sự" tới 5 giờ sáng thì hạ màn. Tôi lên mở tivi xem Lễ Phong Thánh cho hai vị giáo hoàng Gioan XXIII và Gioan Phaolô II, nhưng xem được một lúc thì ngủ gục khi nào không biết. May nhờ kênh Youtube của Dòng Tên có chương trình thuyết minh, nên bây giờ tôi mới có cơ hội vừa xem lại Thánh Lễ, vừa viết bài này.

Tôi nghĩ cá nhân tôi được hưởng hoa quả từ sứ mệnh của cả hai vị thánh này một cách trực tiếp. Thánh Gioan 23 đã khai mở Công Đồng Vaticanô II, đưa Giáo Hội vào thế kỷ 21 và đem Tin Mừng đến với những tín đồ hờ hững như tôi, qua công cuộc Tân Phúc-Âm-Hóa (The New Evangelization). Thánh Gioan Phaolô 2, mà tôi kính mến gọi là JPII trong dịp này, đã giới thiệu cho tôi biết về Thần Học Thân Xác (Theology of the Body), và Lòng Thương Xót Chúa (Divine Mercy). Nhớ ngài đã nhắc lại Lời Chúa: "Ta là Đấng TA LÀ. Các con đừng sợ! (I AM; Be not afraid)"  (Gioan 6:20). Dường như Ngài muốn nói:  Thầy là Đấng Toàn Năng Hằng Hữu; Con đừng sợ hãi khi phải đi theo đường mà Thầy đã vạch ra cho trong đời sống hôn nhân và gia đình con.

Hôm nay, nhân dịp Lễ Kính Lòng Thương Xót Chúa, Hội Thánh chính thức tuyên bố hai vị này là thánh nhân, đáng được noi gương theo. Bằng ánh mắt của đức tin, tôi thấy và nghe được câu nói mà mọi người tín hữu đều mong đợi, được phán lên đối với họ: "Khá lắm, hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Nào hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ nhân ngươi." 
Ảnh chụp màn hình tivi lúc 5h26 sáng.
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

// // Góp ý

Suy niệm cuối Mùa Chay: A-ga-pê - Tình yêu siêu nhiên

Ba ngày Tam Nhật Thánh vừa qua (Thứ Sáu Tử Nạn, Thứ Bảy  Hy Vọng, Chúa Nhật Phục Sinh), tôi làm một chuyến "hành hương" đến North York, Saint Thomas, London, và Guelph (Ontario) để làm chứng nhân Tin Mừng bằng thân xác yếu hèn và nhiều khiếm khuyết của mình. Tại London, được nghe cha Anthony Nguyễn văn Dũng giảng giải về thần học phục sinh từ tầm nhìn của Lịch Sử Cứu Độ (salvation history), tạo cảm hứng cho bài suy niệm này, hơi nghiêng về khía cạnh huyền bí một chút.

Có 4 loại tình yêu: tình yêu gia đình (storge), tình yêu bạn hữu (philia), tình yêu xác thịt (eros), và tình yêu thiêng liêng (agape).  Cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu nói lên sự huyền nhiệm của tình yêu thiêng liêng, là thứ tình yêu cao cả nhất. Nó được thể hiện qua cuộc hôn nhân huyền bí giữa Đấng Cứu Thế và hiền thê tinh tuyền của Ngài là Hội Thánh, một sự giao hợp giữa Thượng Đế và loài người, bắt đầu bằng đêm tiệc ly tối Thứ Năm mà tôi đã tham dự tại giáo xứ Thánh Nữ Cecilia của Cha Tập.  

Chúa đã hiến trọn thân xác cho hiền thê dấu yêu của mình.  Mặc cho nàng phản bội, đem dâng Ngài cho kẻ ác hảm hại, Ngài vẫn yêu nàng. Mặc cho nàng chối bỏ không nhìn nhận chồng mình, Ngài vẫn yêu nàng. Mặc cho nàng đóng đinh tay chân mình vào cây gỗ và treo lên cao, rồi phỉ báng, rồi chê cười, rồi hạ nhục mình trong cơn đau đớn tột cùng kéo dài suốt sáu giờ đồng hồ dẫn đến cái chết. Ngài vẫn thương yêu và tha thứ tất cả. Trong tuần lễ dẫn đến Chúa Nhật Lễ Lá, tôi đặc biệt thấm thía với câu nói này mà Chúa đã phán với Phêrô:
Simon, Simon ơi, kìa Xatan đã xin được sàng con như người ta sàng gạo.  Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho con để con khỏi mất lòng tin. Phần con, một khi đã trở lại, hãy củng cố cho các anh em con trở nên vững mạnh. (Lc 22:31-32)
Một tình yêu siêu phàm, được thể hiện qua thân phận của một con người trông có vẻ tầm thường, yếu đuối. Sự kiện lịch sử ấy chứng minh rằng, một tình yêu cao cả như thế không ngoài tầm khả năng của con người yếu hèn như tôi. Dù cho thể xác có yếu hèn, nhưng có thiên sứ của Chúa luôn ngự bên hữu của tôi, là bạn đồng hành dẫn dắt tôi vượt qua mọi gian nan, thử thách.

Nếu hỏi rằng tại sao Chúa không phán một câu xóa hết mọi tội tình của nhân loại, mà lại bày ra trò chơi man rợ như thế đó để giải cứu thế gian, thì câu trả lời có thể gồm hai phần như thế này. Thứ nhất, vì tình yêu chân thật đòi hỏi có sự tự do, không ép buộc.  Thứ hai, Chúa không bày ra trò chơi man rợ, mà do chính loài người đã bày ra những trò chơi dã man ấy để cư xử với nhau. Chúa mang thân phận con người, chịu hy sinh để đền bù tội lỗi của loài người theo lẽ công bằng, vì Cựu Ước đã cho ta thấy: Tội lỗi dẫn đưa con người đến sự chết. Và Ngôi Hai giáng phàm để mặc khải cho tôi thấu hiểu rằng, tình yêu thiêng liêng có thể thắng cái bạo tàn của sự chết. Vậy nếu Thiên Chúa yêu thương tôi dường ấy, thì tôi cũng phải học yêu thương tha nhân y như vậy.  Chúa vừa gánh tội cho tôi, vừa nêu gương cho tôi phải làm sao để thoát khỏi ách nô lệ của tội lỗi...

Có bốn loại tình yêu. Nhưng tình yêu thiêng là cao thượng nhất, vì nó bao trùm cả ba loại tình yêu kia. Tình dục khi kết hợp với tình yêu thiêng liêng, thì nó biến đời sống tự nhiên của đôi vợ chồng lên hàng bí tích siêu nhiên. Khi hai vợ chồng đến với nhau và hy sinh cho nhau, là khi sự giao hợp ấy tái tạo nên sự phục sinh mới trong cả hai người, vốn đã là một xương một thịt. Sức mạnh của tình yêu ấy không những thừa khả năng chống chọi lại mọi sự quấy phá, mà nó còn chủ động tấn công, đến ngay cả quyền lực đen tối của chốn âm phủ cũng không tài nào chống cự nổi.
Đọc tiếp...

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

// // Góp ý

The X-Files: Sự thật còn sờ sờ đó

Tối hôm qua rãnh rỗi đôi chút, nên nằm xem lại Mùa cuối cùng của bộ phim truyền hình nhiều tập The X-Files. Hồi bộ phim này mới bắt đầu phát sóng, tôi rất mê nó và đã nhiệt tình theo dõi mỗi tối Thứ Sáu trên kênh truyền hình GlobalTV qua cái tivi 5' mà phụ thân đã thương tặng tôi trong lúc đi học tại Waterloo. Nhưng dần thì do bận rộn việc này hay việc khác mà đã bỏ, không theo dõi nữa.

Tập cuối cùng của Mùa thứ 9 có tiểu đề "Sự Thật" (The Truth). Nhân vật chính của chúng ta là Fox Mulder bị đưa ra "tòa án quân sự" vì bị buộc tội giết người. Lời phát biểu cuối cùng của anh trước tòa làm tôi thấy rợn người:
Tôi muốn chúc mừng các ông. Các ông đã thành công trong khi rất nhiều người trước đây đã thất bại. Một viên đạn thẳng vào ấn đường có lẽ sẽ tốt hơn đối với màn kịch này. Tôi đã học biết cách giả vờ trong 9 năm qua. Cứ ngỡ rằng các cuộc chiến thắng của tôi là quan trọng, chỉ để nhận ra rằng không có ai tính điểm cả. Để nhận ra rằng những kẻ nói dối không hề sợ sự thật nếu có đủ nhiều những kẻ nói dốiRằng ác quỷ chỉ là một người với một kế hoạch. Nhưng cái ác, cái ác thật sự, lại một sự hợp tác của nhiều người, và đó là những gì đang diễn ra tại đây ngày hôm nay. Nếu tôi là một tội phạm, thì chẳng qua tội của tôi là đã cả gan để tin, rằng sự thật sẽ được phơi bày, và không có điều gian dối nào lại có thể trường tồn mãi mãi được.  Tôi vẫn còn tin như vậy. Mặc dù các ông đã cố chôn vùi nó, sự thật đang ở sờ sờ kia. Vĩ đại hơn sự lừa dối của các ông, sự thật muốn được biết đến.  Các ông sẽ biết nó.  Nó sẽ tìm đến với các ông, như nó đã tìm đến với tôi, nhanh hơn tốc độ của ánh sáng. Nhất thời, có lẽ các ông đang tin rằng mình vừa thoát khỏi một cơn đau đầu, có thể đó là điều thật. Nhưng các ông đã chỉ thực hiện được điều đó bằng cách cắt đứt thủ cấp của chính mình.
Bác Chris Carter này võ công thâm hậu thật!
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

// // 2 ý kiến

Suy niệm giữa Mùa Chay 2014

Sau gần một tháng ăn chay hãm mình, chu du trong sa mạc hoang vắng, tôi cảm nghiệm nhiều sự cám dỗ kinh khủng, nên hôm nay dành vài phút suy niệm về mục đích của việc ăn chay, để nhắc nhở kẻo mình bị lầm đường, lạc lối.
Ăn chay theo đạo Công Giáo, trên hình thức, là kiêng cử, không ăn thịt. Mục đích là phạt mình vì những tội lỗi mình đã vấp phạm, và hãm mình, làm chủ trên các dục vọng (đầu tiên là dục vọng thỏa mãn cái miệng và cái bụng) chứ không để chúng làm chủ mình. Luật hiện hành của Giáo Hội Công Giáo tại Bắc Mỹ rất ư là dễ dãi. Người tín hữu chỉ kiêng thịt vào Thứ Tư Lễ Tro và mỗi Thứ Sáu trong Mùa Chay (Giáo Luật điều 1251). Dòng Benedictô có luật lệ nghiêm hơn: trong những ngày khác, ngoại trừ mỗi Chúa Nhật là ngày Chúa sống lại, thì một ngày chỉ ăn một bữa.  
Gần một tháng xa gia đình, mình luôn muốn biết họ đang sống thế nào, đang làm gì, có vui hay không, có gặp trở ngại gì hay không. Sự quan tâm đó dẫn đến cám dỗ này: tôi luôn mong muốn có thông tin về họ mỗi ngày, và khi vắng tin thì trong lòng mình bất an. Nó là cám dỗ vì nó đưa đến cái hại cho chính bản thân mình, cụ thể là ảnh hưởng đến sức khỏe, đến tinh thần làm việc.
Nhưng, tôi đi trong sa mạc là để tìm Chúa tôi. Và khi tìm được Chúa tôi, Ngài sẽ nhắc nhở cho tôi rằng: 1) tình yêu là sự ước muốn mọi sự tốt đẹp cho người mình yêu, và 2) Thầy làm mọi sự tốt đẹp nhất cho con, con hãy tín thác nơi Thầy. Lời nhắc đầu tiên sẽ giúp tôi chế ngự sự ích kỹ của bản thân. Lời nhắc thứ hai là một sự trấn an cần kíp.
Đọc tiếp...