Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

// // Góp ý

Con Người hoàn mỹ

Người ta thường hay nói: ở đời chẳng có ai là hoàn mỹ. Tôi thì tôi tin là có. Đầu tiên có một người, rồi hai người, và sau đó thì có hằng loạt người noi gương theo họ. Có người được hoàn mỹ ngay từ trong bụng mẹ. Có người không được hoàn mỹ mãi cho đến lúc lìa trần. Người hoàn mỹ có tình yêu hoàn mỹ. Tình yêu đó đi xuyên qua cây thập giá huyền bí kia. Thập giá ấy tượng trưng cho bao sự khổ đau mà loài người phải gánh chịu.

Trong bài đọc Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay (Gioan 9:1-41), các môn đệ hỏi Chúa Giêsu rằng, "ai đã phạm tội mà khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?" Người đáp rằng, "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh ta". Và sau đó thì mọi người được chứng kiến cảnh người mù được sáng mắt.

Hôm nọ tôi than rằng, tại sao mình ngu quá, không biết diễn đạt được niềm vui trong Chúa Kitô. Vài hôm sau, Thánh Thần liền chỉ cho tôi về tông huấn Niềm Vui của Tin Mừng (Evangelii Gaudium) do người bạn tên Phan-xi-cô của Ngài đã viết lên.

Làm thế nào để một người vừa đang vác thập giá, đang gánh lấy sự khổ đau, mà lại vui mừng cho được?

Bởi vì, "Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết" (Gioan 15:15).

Cho nên, dù cho thống khổ như ông Giốp đã từng trải qua, tôi cũng nên vui mừng vì được một Con Người hoàn mỹ kia, Đấng Thiên Đế ấy, vị Chúa Tể Càn Khôn, coi tôi là bạn.  Thật là điều phi thường vượt quá sức tưởng tượng của thân phận một hạt bụi.
Đọc tiếp...

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

// // Góp ý

Đối diện với tử thần

Tối nay trong lòng mình nặng trĩu, có lẽ do đọc tin dữ về chuyến bay MH370, rồi hình dung đến những giây phút cuối cùng của những sinh mạng.  Tự hỏi mình rằng nếu tôi nằm trong số 239 người kia thì tôi sẽ phản ứng ra sao?  Rồi tôi rùng mình trong sự tê liệt, bất lực trước kẻ thù của nhân loại: sự chết.
Hôm Thứ Bảy vừa rồi, đi coi phim Con Trời (Son of God), cũng có cảm giác nặng lòng khi xem cảnh Chúa Giêsu chịu tử nạn. Chính Chúa Giêsu cũng đã kinh hãi khi đứng trước cái chết. Quả thật nó là một sự kiện đáng kinh hãi, vì cái chết tách lìa con người ra khỏi Thiên Chúa.
Thế nhưng, từ khi Chúa Giêsu xâm nhập vào chốn thâm cung của tử thần hơn 2000 năm về trước, thì loài người được hưởng cái ân phúc này: là ngay cả cái chết cũng không thể tách lìa con người ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa được nữa. Và đó là một niềm an ủi vô cùng to tát đối với người công chính.
Vậy tôi phải làm sao để trở thành một người công chính? Cha Tiến Linh đã dạy trong buổi tĩnh tâm tuần vừa rồi: bước đầu tiên để trở thành một con người công chính là chân thành nhìn nhận mình là một con người tội lỗi. Đức Tổng Giám Mục Fulton Sheen cũng đã từng dạy: thật là một tấn thảm kịch nếu ta chết khi ta chết; nhưng nó lại là một điều đáng mừng nếu ta chết trước khi ta chết. Trong 40 ngày của Mùa Chay này, tôi đang cố gắng để chết mỗi ngày.
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

// // Góp ý

Tĩnh tâm Mùa Chay 2014: Gia đình là Thiên Đàng


Tối nay tôi đã được dịp đi nghe Cha Phêrô Nguyễn Tiến Linh đến từ California để giảng phòng tĩnh tâm Mùa Chay cho cộng đoàn Toronto. Đề tài tối hôm nay: gia đình là thiên đàng (đề tài ngày mai sẽ là: gia đình là hỏa ngục :-)). Tôi nghĩ mình cần tóm lại những ý tưởng tưởng chừng như đơn giản mà Cha đã nêu lên, để giúp mình suy ngẫm cho thấm nhuần thêm...

Ở đâu có Thiên Chúa, ở đấy có Thiên Đàng.
Chúa là tình yêu.
Gia đình là kết quả của tình yêu.
Vậy khi trong gia đình có tình yêu thương, thì ở đấy có Thiên Chúa, và gia đình đó là dấu chỉ cho thiên đàng.

Nhưng gia đình nào cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc sung sướng, lúc khổ cực, có lúc hòa hợp, và cũng có lúc xung đột.

Dự phòng trước cho bài giảng của Cha ngày mai, thử hình dung khi nào gia đình sẽ biến thành hỏa ngục. Tất nhiên là khi gia đình xung đột, đời sống khốn khổ, hoặc những lúc chán ngán, đời sống vợ chồng không hòa thuận, con cái không vâng lời. Mọi việc tưởng chừng như vô vọng. Vậy trong những khoảnh khắc hỏa ngục ấy, Thiên Chúa có ở cùng tôi không? Câu trả lời dĩ nhiên là "có", và nó liên quan mật thiết đến sự tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu.

Giáo Lý Công Giáo dạy rằng sau khi trút hơi thở cuối cùng trên thập giá, Chúa Giêsu đã xuống ngục tổ tông, tức là nơi hỏa luyện ngục. Tại sao Chúa Giêsu, một con người vô tội, lại phải chịu khổ nạn cho đến chết và lại phải "bị đày" xuống địa ngục nơi linh hồn của các tội nhân đang chịu phạt? Tại vì, Ngài muốn cho tôi thấy rằng, ngay những lúc tôi khổ đau, khốn nạn nhất trong đời người, Ông Trời vẫn tiếp tục đồng hành với tôi. Ngài xuống địa ngục để biến địa ngục thành thiên đàng. Và đó là một sự an ủi vô cùng lớn lao. Cuối cùng thì, sự đau khổ và khốn cùng của loài người cũng có ý nghĩa, nếu chúng ta biết tín thác và đi theo Ngài.

Hồi trưa đọc tin tức, lại thấy có một luật sư thành đạt ở Toronto đã dụng đến phương pháp trợ tử vì cơn bệnh đau đớn hiểm nghèo.  Đọc xong tôi chỉ biết thở dài, nửa cảm thông cho người phải chịu đau triền miên năm này qua tháng nọ, một ngày như thể là mãi mãi. Sự đau đớn tưởng chừng như không thể vượt qua nổi. Trong những lúc ấy, người ta biết làm gì, ngoài việc cầu nguyện, và lắng nghe Lời Chúa thỏ thẻ bên tai mình: đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không có việc gì là không thể được.

Vì cuộc tử nạn đau thương của Chúa Giêsu Kitô, xin Cha thương xót chúng con và toàn thế giới. +Amen
Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

// // Góp ý

Suy ngẫm cho Chúa Nhật đầu Mùa Chay 2014

Hôm qua đi làm bù cho hôm Thứ Năm nghỉ. Trên đường lái xe, nghe tiết mục Đọc Kinh Thần Vụ (Divine Office of Readings), đoạn đầu có bài hát này khiến tôi bật khóc tức tửi:
"Maker of this heart of mine
You know me very well.
You understand my deepest part
More than I know myself.
So when I face the darkness,
When I need to find my way.
I’ll trust in You,
Shepherd of my heart.
Keeper of this heart of mine
Your patience has no end.
You’ve loved me back into Your arms
Time and time again.
So if I start to wander
Like a lamb that’s gone astray,
I’ll trust in You,
Shepherd of my heart..."
Cha Robert Barron nói rất chí lý: Khi ta càng tiến gần đến Ánh Sáng, thì ta càng dễ nhìn thấy những vết nhơ trên người mình.

Trong các bài đọc cho Thánh Lễ Chúa Nhật hôm nay, Hội Thánh cho tôi thấy sự khác biệt giữa quyền lực của loài người, và quyền lực của Thiên Chúa. Tôi tưởng tượng Tổ Tiên của chúng ta thuở khai thiên lập địa, được Chúa trao cho chức vụ làm tổng quản của các loài vật, đủ trí tuệ để đặt tên cho từng loài. Thế mà lại bị bại dưới miệng lưỡi xảo huyệt của con xà tinh huyền bí là Sa-tăng kia. Ngược lại, Chúa Giê-su chỉ dụng đến bản năng của một con người, không phù phép, thì đã đánh bại cơn dụ dỗ của Sa-tăng. Sự khác biệt giữa A-dong và Giê-su là gì? Đó là sự hợp nhất liên lĩ với Đức Chúa Cha trong Thần Khí.

Tôi viết như vậy để nhắc nhở chính mình rằng: ngay trong giây phút yếu đuối, thay vì cảm thấy xấu hổ, muốn lánh xa, thì tôi càng cần lê lếch tấm thân tàn đến quì dưới chân Người mà nài van: xin Cha tha thứ cho tội của con, và xin tăng sức cho con để con sáng suốt chế ngự cơn cám dỗ sẽ tái diễn, theo gương Con Chí Thánh của Cha đã vượt qua.

Hình chụp với Cha Tập sau Thánh Lễ 4 giờ chiều.


Đọc tiếp...

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

// // 2 ý kiến

Ngày 1 Mùa Chay 2014

Hôm nay nhân giờ ăn trưa, đi dự Lễ Tro tại giáo xứ Thánh Phanxicô Xa-viê ở Mississauga.

Lễ Tro chính thức khởi đầu 40 ngày chay tịnh trong lịch phụng vụ Công Giáo. Con số 40 tượng trưng cho sự tinh luyện. Dân Do Thái thời Mai-sen đã phải đi lạc 40 năm trong sa mạc để thanh tẩy tội bại hoại tín ngưỡng. Chúa Giê-su đã vượt qua 40 ngày đêm cám dỗ của Sa-tăng để chuẩn bị sức mạnh cho công cuộc thi hành sứ mệnh của Người. Cũng như vậy, mỗi năm tôi cần phải trải qua 40 ngày thanh tẩy để lấy sức cho cuộc chiến tâm linh trong suốt một năm phụng vụ.

Ngày đầu tiên đã khởi đầu với nhiều thiếu sót. Trong ba tôn chỉ của Mùa Chay, đó là "cầu nguyện - ăn chay - bố thí", tôi đã vấp ngã những ba lần: một lần trong Thánh Lễ, một lần trên đường lái xe về nhà hồi lúc chiều, và một lần khi về đến nhà.  Kyrie, eleison!
Đọc tiếp...