Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

// // Một ý kiến

Con Trời

Đức Hồng Y Donald Wuerl của tổng giáo phận Washington, nói về bộ phim sắp sửa ra rạp - Con Đức Chúa Trời (Son of God):

Ngài đến để biến đổi thế gian. Biến đổi bằng cách nào?

Hôm nay trong Thánh Lễ, nghe Ngài tiếp tục giảng dạy về đức công chính của người môn đệ, theo lời kể của Thánh Mát-thêu (chương 5): đừng ghét giận, chớ ngoại tình, đừng ly dị, đừng thề thốt, chớ trả thù nhưng phải yêu thương và cầu nguyện cho kẻ thù.

Tôi nghĩ đến Thầy tôi là tấm gương hoàn mỹ nhất cho những lời dạy này. Ngay khi chân tay bị đóng đinh vào thanh gỗ hình chữ thập, vẫn thốt lên câu "Lạy Cha, xin Cha tha thứ cho họ, vì họ không biết mình đang làm gì."

Lời dạy của Thầy quá cao siêu: hễ ai tát vào má bên phải, thì hãy đưa cho họ tát vào má bên trái luôn nữa; ai lột áo lột áo trong của mình thì hãy để cho họ lấy luôn áo ngoài...

Lý lẽ của phàm nhân sẽ cho đó là sự điên rồ, ngu dại. Hoặc, chỉ có thánh nhân mới làm được chớ ai mà làm nổi. Nhưng, nếu nhờ Hồng Ân mà hiếm hoi ai đó có thể làm nổi, thì họ sẽ biến đổi thế gian. Và cũng như có ai đó đã từng ai oán: nỗi bất hạnh lớn nhất của đời người, là không thành thánh nhân.
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

// // Góp ý

Ngẫm về Men Pha-ri-siêu

Lời của Thầy tôi nhiều lúc chiếu rõ cho tôi thấy rằng mình ngu muội. Đây là một trong những lúc ấy:
...Các môn đệ theo Người lên thuyền đi Bết-sai-đa mà quên đem theo lương thực; trên thuyền, các ông chỉ có một chiếc bánh. Người răn bảo các ông: "Anh em phải coi chừng, phải đề phòng men Pha-ri-sêu và men Hê-rô-đê!" Và các ông bàn tán với nhau về chuyện các ông không có bánh. Biết thế, Người nói với các ông: "Sao anh em lại bàn tán về chuyện anh em không có bánh? Anh em chưa hiểu chưa thấu sao? Lòng anh em ngu muội thế! Anh em có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe ư? Anh em không nhớ sao: khi Thầy bẻ năm chiếc bánh cho năm ngàn người ăn, anh em đã thu lại được bao nhiêu thúng đầy mẩu bánh còn dư lại?" Các ông đáp: "Thưa được mười hai."  "Và khi Thầy bẻ bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người ăn, anh em đã thu lại được bao nhiêu giỏ đầy mẩu bánh? " Các ông nói: "Thưa được bảy." Người bảo các ông: "Anh em vẫn chưa hiểu ư?" [Mc 8:14-21]
Bài đọc Tin Mừng sáng hôm qua kết thúc đột ngột với câu "Anh em vẫn chưa hiểu ư?" Khiến lòng tôi hụt hẫng với câu trả lời, "Tôi chưa hiểu". Cho nên, tối về, tìm xem lời chú thích trên trang mạng của Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ, xem lại bài giảng của Cha Jack Lynch, và lờ mờ hiểu được như thế này ...

Theo quan niệm dân Chúa thời bấy giờ, bánh mì có men (leavened bread) là dấu chỉ cho sự ô uế. Bánh để qua đêm, sẽ trở nên chai cứng, biểu hiện cho sự cứng lòng của người Pha-ri-siêu và của vua Hê-rô-đê. Mặc dù Chúa đã làm nhiều phép lạ trước mặt họ, nhưng mắt họ vẫn không thấy, trí họ vẫn không hiểu, và lòng họ vẫn không tin. Họ không thấy vì họ đang đeo đuổi một hình bóng Đấng Cứu Tinh khác hoàn toàn so với người đang đứng trước mặt họ. Họ không tin bởi vì nếu tin thì họ phải thay đổi hoàn toàn cuộc sống thượng lưu mà họ đang có trong tay.

Đối với các môn đệ lúc bấy giờ, họ đang âu lo không có đủ bánh để ăn, trong khi Bánh Hằng Sống đang ở ngay trong tầm tay họ. Bánh này là gợi ý cho Bí Tích Thánh Thể.

Đối với tôi ở hiện thời, tôi có bao giờ lo sợ không đủ "bánh" để cho gia đình tôi được no đủ mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng không? Nếu câu trả lời là "có", thì quả thật tôi đáng bị Thầy tôi mắng là đồ ngu muội.
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

// // Một ý kiến

Bốn ngày nghỉ Lễ Gia Đình 2014

Lễ Gia Đình, theo thông lệ, đa số nhân viên ở tỉnh bang Ontario được ba ngày nghỉ cuối tuần. Năm nay tôi bất đắt dĩ được nghỉ bốn ngày.

Thứ Năm đi làm, do hăng ... chơi bóng bàn quá, nên bị trật khớp chân, sưng ù. Tối bị hành, ớn lạnh. Sáng đi cà nhắt, bèn gửi thư vào công ty báo bệnh, nằm nhà dưỡng thương.

Tối Thứ Bảy, ngồi lai rai với Tứ Đệ, bàn nhảm về đạo, về đời. Hơn ba giờ sáng thì lên giường, trùm mền run tiếp.

Chiều Chúa Nhật, qua nhà Tứ Muội dự tiệc sinh nhật của cháu T. Mang tiếng "dự", nhưng thật ra thì để cho tụi nhỏ chơi với nhau, còn tôi chui vào phòng ngủ, đánh một giấc. Khi tỉnh dậy, xuống phòng tiệc tìm đồ ăn, ăn một bụng, quây quần bên đám trẻ con một lát, đến khoảng chín giờ đêm thì ra về.

Trên đường về, gọi điện hỏi thăm Lão Tam (Tứ Đệ và Mẫu Thân đã đến nhà lão từ chiều), định từ chối không xuống nhà lão, nhưng liền được lão ta "động viên", nên cao hứng quất ngựa chuyển hướng Tây mà phóng nước đại. Tới nơi thì đã hơn mười một giờ đêm. Ba anh em ngồi mượn bia làm lời tâm sự, tới năm giờ sáng mới đi ngủ.

Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

// // Góp ý

Ngẫm về tội tổ tông

Đêm nay làm khuya, tạm thư giản vài phút đảo một vòng đọc các bài blog qua feedly, đọc được bài viết của Đức Ông Charles Pope về tội tổ tông, học được vì sao "tội tổ tông" thuần túy ám chỉ về tội của A-dong (người đàn ông đầu tiên), chứ không phải của E-và (người đàn bà đầu tiên): E-và phạm tội nhưng không biết, còn A-dong tuy biết là sai nhưng vẫn cứ làm, nên tội càng nặng, di truyền cho con cháu cái bản năng sa ngã ấy đến muôn đời.

Đức Ông Charles đi sâu hơn, giải thích rằng, bản tính người phụ nữ giàu tình cảm. Tuy rằng đức tính đó thường là nguồn hòa hợp và bình an trong gia đình, nhưng nó dễ mở lòng người phụ nữ ra cho kẻ xấu lừa gạt. Và khi người phụ nữ bị lừa gạt, thì nàng dễ lôi kéo chồng mình đi theo.

Cho nên để hóa giải cái gọng kìm của tội này, Thánh Phao-lô khuyên người phụ nữ của cộng đồng Ê-phê-sô phải phục tùng chồng mình, cũng như Hội Thánh phục tùng Chúa Giêsu; đồng thời ngài khuyên người chồng phải hy sinh cho vợ mình như Chúa đã hy sinh cho Hội Thánh. Dĩ nhiên, Lời dạy này rất khó nghe ở đời nay. Nhưng như Thầy đã từng dạy: Ai có tai nghe, thì hãy nghe.
Đọc tiếp...

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

// // Góp ý

Tết Giáp Ngọ, bàn đến tội mê rượu chè

Thứ Bảy rồi, ba anh em chúng tôi họp lại tại thành phố Guelph để "ăn Tết", ngồi vừa coi hát Đờn Ca Tài Tử trên YouTube, vừa lai rai tới 9 giờ sáng, tiêu gần 60 chai "dầu xanh". Nếu Tiểu Độc Cô không lọt tọt xuống tìm tôi thì chắc tôi vẫn còn uống tiếp. Vừa đặt lưng xuống là tôi ngủ khò không hay biết gì nữa. Chiều đến, nghe bà nhà tôi thuật lại, thấy tiểu tử ngồi cạnh bên canh chừng cho tôi ngủ gần cả giờ đồng hồ rồi mới bỏ đi xuống lầu chơi với em nó.

Bốn giờ chiều thức giấc, tắm rửa. Có lẽ tôi uống ít nhất trong ba anh em, nên vẫn còn tỉnh táo để lái xe tiếp tục chạy xuống Saint Thomas thăm gia đình Chú H. Mấy hôm nay sức khỏe Chú không được tốt, chú uống trà, còn tôi ngồi uống mấy chai Bud Light Platinum với đứa em trai út trong gia đình. Đến khoảng 4 giờ sáng thì hai anh em, thằng nào cũng tu không nổi nữa, bèn kết thúc cuộc chơi, đi ngủ.

Trưa Chúa Nhật, tháp tùng cùng gia đình Chú H lên London vì có Cha An-tôn Nguyễn văn Dũng (DCCT) từ Toronto đến cử hành Thánh Lễ cho cộng đoàn nhân dịp Tết. Tôi lợi dụng cơ hội, hỏi Cha về tội mê uống. Câu trả lời của Cha hết sức ... ngoại giao: rằng nó có thể là tội, mà cũng có thể không tội. Uống rượu không có tội. Nhưng nếu khi say sưa, tôi làm nên những việc bậy bạ, hoặc tôi không làm những gì bổn phận và trách nhiệm đòi hỏi cần phải làm, thì đó là tội. Cho nên, cần phải biết độ lượng. Vậy ba anh em tôi uống, tính ra trung bình mỗi thằng 20 chai Heineken, chắc là đã quá liều độ lượng nó đi mất. Thôi, xưng tội oách để cho tôi được hai chữ "bình an", cùng xin Chúa ban cho sự khôn ngoan để lần sau biết ... độ lượng hơn. Đây là quá trình rèn luyện tính khiết tịnh để làm chủ lấy bản thân:
Giáo Lý Công Giáo điều 2339: Ðức khiết tịnh đòi hỏi phải học biết tự chủ, để sống như một con người. Rõ ràng con người phải chọn lựa: hoặc chế ngự các đam mê và được bình an; hoặc làm nô lệ chúng và trở nên bất hạnh (Hc 1,22). "Phẩm giá con người đòi họ phải hành động theo một sự lựa chọn ý thức và tự do, được tác động và quyết định bởi một xác tín cá nhân chứ không phải chỉ dưới hiệu quả các thôi thúc của bản năng hoặc của một sự cưỡng chế bên ngoài. Con người đạt đến phẩm cách đó khi tự giải thoát khỏi mọi nô dịch của các đam mê, nhờ tự do chọn lấy điều thiện, con người theo đuổi cùng đích của mình và khôn khéo thực sự tạo cho mình những phương tiện thích ứng" (x.GS 17).
Đọc tiếp...