Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

// // Góp ý

Đền thờ của Chúa Thánh Thần

Đây là một trong những tấm hình mà tôi không tự hào gì mấy, nhưng trái lại, nó gợi nhớ cho mình một sự bê tha để thúc giục sự khiêm hạ:
Số là Thứ Bảy tuần rồi, tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho cậu em út, nên ba anh em chúng tôi tụ họp lại ăn nhậu. Trên đây là tàn cuộc sau nửa thùng bia Heineken và nửa lít rượu mạnh XO Cognac.

Sáng hôm sau thức dậy, đầu ê, cảm giác như vài tế bào óc của mình vừa bị tàn lụi.

Chiều đi dự Thánh Lễ 4 giờ, nghe Lời Chúa dạy về tín điều phục sinh ("xác loài người ngày sau sống lại").

Sáng Thứ Hai, trên đường lái xe đi làm, nghe lại các bài đọc và bài giảng của Thứ Bảy và Chúa Nhật vừa qua, nghe Thánh Phaolô viết:
Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Vậy ai phá huỷ Đền Thờ Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt kẻ ấy. [1Cor:16-17]
Từ bài giảng của Cha Robert Barron, tôi nghe những lời này: nếu tôi tin thể xác mình sẽ sống lại ở đời sau, thì mọi việc mà tôi làm ở đời này đều có hệ quả lâu dài.

Câu hỏi cần đặt ra cho mình: Rằng khi xác tôi sống lại vào ngày cánh chung, tôi sẽ muốn thân thể tôi đối diện Chúa tôi trong tình trạng như thể nào: một bàn tay mang lỗ đinh như Chúa Giêsu đã mang vì tình thương tha nhân, hay một bộ óc bị hổng vì sự lạm dụng thể xác của riêng mình.



0 ý kiến:

Đăng nhận xét