Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

// // Góp ý

Cầu nguyện: một lưỡi gươm sát phạt

Nghe bài giảng của Cha Robert Barron cho các bài đọc Thánh Kinh ngày Chúa Nhật thứ 29 lịch Thường Niên vừa qua, ghi lại vài điểm cần ghi nhận...

Bài đọc Cựu Ước có đoạn  chép: "Ông Giô-suê đã dùng lưỡi gươm hạ sát (như người ta cắt sát gốc cây cỏ dại khi họ cắt cỏ) thủ lãnh A-ma-lếch và toàn thể dân tộc hắn" (sách Xuất Hành 17:13). Những người chỉ trích đạo Thiên Chúa, thường dùng những đoạn kinh này để rêu rao, rằng Thiên Chúa của người Do Thái (và của người Kitô Giáo) là một thứ tà thần man rợ, ác ôn, bạo lực. Nhưng, như Cha Barron lưu ý: nếu tôi nghĩ như thế, thì tôi đã hiểu sai Kinh Thánh.

Trong lịch sử dân Do Thái, người A-ma-lếch là một dân tộc chuyên ức hiếp bộ tộc mệt mỏi vì bị lưu vong là dân Ít-ra-en với ý đồ tiêu diệt họ. Dân Ít-ra-en bấy giờ là một dân tộc yếu đuối. Cho nên Cha Barron dẫn ta đến với sách Khải Huyền chương 5, lúc Thánh Gioan thị giác cảnh một Con Chiên, một loài vật yếu đuối nhất trong những loài vật. Con Chiên trông như đã bị sát hại. Con Chiên có bảy sừng và bảy mắt. Con Chiên đi đến nhận lấy một quyển sách từ Đấng ngự trên ngai. Quyển sách đã được niêm phong bởi 7 cái ấn, và chỉ có Con Chiên mới có thể mở ấn niêm phong của quyển sách ấy. Vì thế, nếu đọc Cựu Ước mà không nhìn qua lăng kính xót thương của Chúa Kitô, thì sẽ không hiểu gì cả.

A-ma-lếch tượng trưng cho những gì đối nghịch với Thiên Chúa, và gây hại đến chúng ta. A-ma-lếch là sự nghiện ngập (cờ bạc, ma túy, sách báo khiêu dâm). A-ma-lếch là tính đam mê rượu chè. A-ma-lếch là tính nóng giận. A-ma-lếch là tính ghen tuông. A-ma-lếch là lòng tham lam. A-ma-lếch là tính lười biếng. A-ma-lếch là sự kiêu ngạo.

Bảy căn tính ở trên đây có khả năng làm hư mất một con người. Cho nên tôi cần có thái độ dứt khoát: là phải tận diệt nó đi, không thể nhân nhượng, bởi nếu tôi nhân nhượng thì không những tôi sẽ bị thiệt thân, mà những người thân yêu trong gia đình tôi cũng sẽ bị vạ lây.

Tận diệt nó như thể nào thì rõ là rất khó. Bởi trong sách Xuất Hành, Chúa đã bảo: "Dân Chúa sẽ phải đấu tranh với A-ma-lếch từ đời nọ đến đời kia" (XH 17:16).  Nhưng, Thầy tôi cũng đã dạy trong bài Phúc Âm Theo Thánh Luca (18:1-8) nên đấu tranh như thế nào: hãy cầu nguyện liên lỉ. Ở nơi khác, Thầy đã bảo "thứ quỷ này chỉ có thể bị trừ diệt bằng cách ăn chay và cầu nguyện" (Mt 17:21).

Đây chắc là Chúa Thánh Thần lại muốn khuyên tôi nên siêng năng cầu nguyện để triệt hạ mọi cặn bả của tật xấu còn lắng đọng trong lòng tôi đây...
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

// // Góp ý

Giá trị của khổ đau

Ba ngày Lễ Tạ Ơn, Tạ ơn Chúa vì tuy bản thân là một kẻ tội tình, nhưng được Chúa xót thương, được nhiều cao nhân tới viếng thăm, trong đó Bác Năm, Bác Long, Cô Chú Saint Thomas, và mấy đứa em, trong đó có Tứ Đệ của tôi. Ngày thứ nhất ăn nhậu bán mạng suốt đêm đến 9 giờ sáng mới ngã ngũ. Hai ngày còn lại ngồi lắng nghe và học hỏi từ các tiền bối về những nan đề hóc búa nhất của đạo lý làm người, từ việc chuyển hóa cơn giận, đến việc dung hòa với sự bất đồng quan niệm, đến việc làm sao để đối diện với sự khổ đau. Ngồi hầu chuyện, tôi thầm cầu nguyện trong lòng, xin Thánh Thần dạy con nên nói những lời gì để truyền báo Tin Mừng. Nhưng Chúa đã im lặng. Nên tôi cũng im lặng, phó thác theo thời khóa biểu của Ngài. Ở đây chỉ ghi lại lời dạy của Bác Năm, một cư sĩ nhà Phật, về việc chuyển đổi tâm giận: hãy rèn luyện tâm thức để luôn luôn tỉnh táo nhận biết khi mình bắt đầu giận, để nhận biết người mà mình đang trút cơn giận lên đầu đó là người mà Ơn Trên đã giao phó cho mình bổn phận và trách nhiệm thương yêu, và đặt niềm vui của họ trên mọi sự bực dọc của bản thân mình.  Người Công Giáo định nghĩa chữ "yêu" là thế này: yêu là luôn luôn mong muốn mọi sự tốt lành cho người mình yêu. Nếu đã là như thế, thì tôi không thể tạo mâu thuẫn ở việc từ cái mong muốn sự tốt lành cho họ mà mình chửi mắng, gây tổn thương tới tinh thần lẫn thể xác họ khi họ làm trái ý tôi.

Người đời thường hay hỏi một câu hỏi khó trả lời: Tại sao trên đời lại lắm sự khổ đau? Tôi nghĩ có lẽ là Ông Trời cho phép sự khổ đau xảy ra để tạo cơ hội cho người phàm biết thương yêu nhau hơn. Mấy tuần trước ở Toronto có một danh y của bệnh viện Mount Sinai, là Bác Sĩ Donald Low, vừa qua đời vì chứng bệnh  bứu não (brain tumor). Trước khi qua đời ông để lại một đoạn video van xin chính quyền hãy ban hành luật cho phép trợ tử. Không coi nhẹ sự đau đớn của những người mắc bệnh hiểm nghèo như bác Low, nhưng tôi nghĩ bác ta đã lỡ lời. Nếu muốn tôn trọng nhân phẩm của người bệnh thì người ta nên tìm cách để làm giảm thiểu sự đau đớn của bệnh nhân. Đó là một thể hiện của tình nhân đạo. Giúp họ tự tử hoặc, trầm trọng hơn, trực tiếp kết liễu sinh mạng của họ, là tôi tước đi cơ hội của họ để cảm nghiệm tình yêu thương trong sự khổ đau. Từ đó phải đặt câu hỏi, có thật là tôi không nở khoanh tay đứng nhìn họ đau đớn, hay là tôi không muốn phải phiền toái việc chăm lo một cách trọn vẹn cho quảng đời còn lại của họ?


Đọc tiếp...

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

// // Một ý kiến

Cảm ơn Cha!

Dạo này tôi bị lấn cấn về việc cầu nguyện.
Hồi mới được rửa tội ở trại tị nạn bên Nhật, tôi đọc kinh buổi tối mỗi ngày, nhưng không biết cầu nguyện. Sang Canada thì do đi sinh hoạt nhóm trẻ trong nhà thờ nên thoạt đầu còn biết cầu nguyện bằng ý riêng của mình. Nhưng dần rồi thì việc đọc kinh và cầu nguyện bị xao lãng, đến độ gần đây tôi không còn dám chắc rằng những gì mình từng làm có được gọi là cầu nguyện hay không.

Ai bảo là Ông Trời không quan tâm đến cuộc sống của người phàm? Hôm qua tình cờ đọc và nghe được bài này - The Bible and the Rosary: How to Hear the Word of God in Prayer. Sáng nay mở hộp thư ra, thấy flocknote đã gửi cho đoạn này để suy ngẫm:
What can we learn from the way in which Mary prayed?

To learn from Mary how to pray means to join in her prayer: "Let it be to me according to your word" (Lk 1:38). Prayer is ultimately self-giving in response to God's love. If we say Yes as Mary did, God has the opportunity to lead his life in our life (YOUCAT question 479).
Cuối tuần vừa rồi, xuống Saint Thomas chơi, ghé thăm nhà anh Ch., thì được anh cho mượn một loạt đĩa thâu các bài giảng Kinh Thánh của Đức Cha Phêrô Nguyễn văn Khảm, trong đó có 2 bài giảng về việc cầu nguyện.

Và, tối nay được xem đoạn vi-đi-ô của Cha Robert Barron bình luận về bộ phim Gravity, trong đó ngài nhắc đến 2 chữ vỏn vẹn khi cầu nguyện: "Cảm ơn".

Cảm ơn Cha!



Đọc tiếp...