Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

// // Góp ý

Nhân Ngày Từ Phụ, Ngẫm về chữ “sợ”

Trên trang facebook của Tổng Giáo Phận Toronto, thấy có chia sẻ một bài tập tĩnh tâm nhân Ngày Từ Phụ (Father’s Day).
Bài tập bắt đầu với lời nguyện này:
Lạy Cha trên Trời, chúng con cảm tạ Cha vì [Cha đã ban] những người cha của chúng con. Họ cho chúng con sự sống, và tiếp tục cho chúng con trí khôn để sống đời. Qua tấm gương yêu thương của họ, chúng con nhận biết chính mình. Qua gương đức tin của họ, chúng con nhận biết Cha hơn. Xin Ngài thêm sức cho các người cha chúng con bằng lòng kính mến của con cái họ, hầu cho họ được khích lệ,  được cảm hứng, và được chúc phúc. Amen.
Tiếp theo là bài đọc từ sách Châm Ngôn [23:22-25]:
Hãy lắng nghe cha con, đấng sinh thành ra con,
đừng khinh dể mẹ con khi người già yếu.
Chân lý và khôn ngoan, nghiêm huấn và hiểu biết,
con hãy mua lấy chứ đừng bán đi.
Thân phụ người công chính sẽ mừng vui,
đấng sinh thành người khôn ngoan sẽ hoan hỷ.
Ước gì cha mẹ con được hỷ hoan, và người sinh ra con được mừng rỡ.
Lời chia sẻ của soạn giả của bài tập có đoạn này:
Dường như khi những người con đã đạt đến một độ tuổi nào đó, chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết hết tất cả. Chúng ta tin rằng mình có cách giải quyết cho mọi nan đề. Và cha mẹ chúng ta thật không hiểu gì cả…
À, thật đúng nhỉ. Đối với tôi, độ tuổi đó là khoảng 26t (chắc do trưởng thành trễ). Đối với cậu Tiểu Độc Cô của tôi, giai đoạn đó là khoảng 5t.
Bài tập tĩnh tâm này khuyên người cha nên chia sẻ (truyền dạy) sự khôn ngoan cho con cái. Phối hợp với Châm Ngôn 9:10 (“khởi đầu của sự khôn ngoan là niềm kính sợ Thiên Chúa”), thì biết Chúa muốn động viên tôi nên làm gì cho con cái tôi rồi. Một cách để dạy cho các con tôi  biết kính sợ Thiên Chúa là cho chúng nó thấy tôi kính sợ cha tôi.
Nền Văn Hóa của Sự Chết ngày nay dường như không còn biết sợ Trời.
Tiểu Cô Nương nhà tôi, khi Mẹ nó hỏi nó sợ ai nhất nhà, thì nó bảo là “sợ Ba”. Rồi Mẹ nói phì cười, vì thừa biết nó “ăn hiếp” Ba nó nhất nhà. Thế nhưng khi nó làm hư chuyện gì, thấy Ba nó gầm mặt không nói gì, thì cô bé thốt lên câu “xin lỗi Ba!”, rồi òa lên khóc. Bà nhà tôi nói nó không hiểu chữ “sợ” hoặc “xin lỗi” nghĩa là gì. Tôi thì lại nghĩ nó hiểu hơn rất nhiều người trong nền văn hóa sự chết của ngày nay.

0 ý kiến:

Đăng nhận xét