Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

// // Góp ý

Ông Trời có đức kiên nhẫn

Ngày hôm qua, điểm tin trên Twitter, thấy kênh của Radio Vaticana loan tin về  Đức Thánh Cha Phan-xi-cô giảng về Mầu Nhiệm Kiên Nhẫn của Đức Chúa Trời, dựa trên các bài đọc trong Thánh Lễ:

“Thiên Chúa luôn đồng hành với chúng ta, nhưng Ngài thường không tỏ ra cho chúng ta thấy điều đó, cũng như trong trường hợp xãy ra với các đồ đệ tại làng Em-mau. Thiên Chúa luôn có mặt trong đời sống chúng ta – đó là điều chắc chắn!…

”[Đôi khi trong đời sống chúng ta] mọi thứ trở nên thật đen tối. Đến nỗi – nếu chúng ta bị vấn nạn – chúng ta muốn tuột xuống khỏi thập giá ngay…[Tuy nhiên] Ban đêm đen tối nhất khi bình minh sắp đến.  Và chúng ta thường hay tuột xuống khỏi thập giá chỉ độ khoảng 5 phút trước khi sự giải thoát đến.

Trong tuần nay, nhân vụ án  US v. Windsor, Tòa Án Tối Cao của Hoa Kỳ (SCOTUS) vừa ra phán quyết, dựa trên số phiếu 5-4,  phế bỏ một phần của Đạo Luật Bảo Vệ Hôn Nhân (DOMA), khiến cộng đồng ủng hộ “hôn nhân đồng tính” (same sex marriage) reo hò trong chiến thắng.  Điều khoản 3 định nghĩa “hôn nhân” là: “sự kết hợp hợp pháp giữa một người nam và một người nữ”. Và SCOTUS đã phán rằng: định nghĩa này vi phạm quyền bình đẳng được đảm bảo bởi Hiến Pháp Hoa Kỳ.  Gợi nhớ lại sự kiện tương tự tại Canada hồi 2005 khi Đạo Luật Hôn Nhân Dân Sự (Civil Marriage Act) được ban hành.

Xã hội Tây Phương ngày càng biến thành một xã hội thế tục. Truyền thống của hôn nhân (marriage), với ý nghĩa “lấy vợ, lấy chồng”, vốn là sự phối hợp trọn đời giữa người nam và người nữ, kết thành một cộng đồng, với hai mục đích:  1) hướng về thiện ích của đôi vợ chồng, và 2) sinh sản và giáo dục cho con cái là thế hệ sau. Giáo Hội Công Giáo còn hiểu “hôn nhân” như là một “nhiệm tích” (sacrament) vì nó là một dấu chỉ về bản tính củaThiên Chúa: “người nam và người nữ kết hợp lại một” là hình ảnh của Thiên Chúa (Chúa Cha và Chúa Con). Tình yêu giữa đôi vợ chồng ấy biếu hiện cho Chúa Thánh Thần. Qua hôn nhân, ta cảm nghiệm được sự hiện diện của Thiên Chúa. Hơn nữa, tình yêu của Thiên Chúa không phải là một thứ tình yêu bất lực, mà phải đơm hoa, kết trái,  và từ đó vũ trụ được hình thành. Cho nên, con cái là biểu hiện cho quyền năng của Thiên Chúa, là sự chúc phúc do Đấng Toàn Năng ban tặng, vừa còn là một góp phần giúp cho cặp vợ chồng hướng tới sự thiện ích của nhau, vì qua tình thương dành cho con cái, bậc cha mẹ hiểu thêm về tình yêu của Thiên Chúa đối với chính họ. Hôn nhân đồng tính là thứ tình yêu bất lực vì nó thiếu điều kiện sinh sản vốn là sự kết tinh của một cuộc hôn nhân.

Tại Hoa Kỳ, một ngày sau khi công bố phán quyết, báo chí có đăng ảnh của những cặp đồng tính ôm nhau vui mừng. Khuôn mặt họ thoáng lên nỗi thống khổ, kèm theo sự khuây khỏa sau một đoạn đường dài mệt mỏi. Tôi nhớ lại lời thuật về Chúa tôi: “Khi trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương” (Lc 7,13), và “[khi] trông thấy thành [Giê-ru-sa-lem], [Chúa] khóc thương mà nói, ‘Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được’…” (Lc 19, 41-44).

Khi đi ngược đường với Thiên Chúa, thì loài người chỉ có tự chuốt lấy khổ đau. Tuy nhiên, Ông Trời có đức kiên nhẫn. Và khổ đau cũng có khả năng cứu chuộc lỗi lầm.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

// // Góp ý

Kính sợ

Cuối tuần vừa rồi, tôi lại xuống thành phố mang tên Thánh Tôma chơi. Chúa Nhật đi dự Thánh Lễ tại họ đạo của Bà Thánh Anna. Thánh Nữ Anna là mẹ của Thánh Gioan Tiền Hô, mà do tình cờ hay có sắp đặt, nhân dịp hôm qua là kỷ niệm ngày sinh của Gioan Tiền Hô, tôi được nhắc nhở một lời thốt khiêm cung: “Người phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi”.

Trong Thánh Lễ Chúa Nhật vừa rồi, Cha Mark Poulin đã giảng giải về lời dạy này của Chúa Cứu Thế:

"Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.” – Lc 9:23-24

Lời giảng của Cha Mark nghe có âm điệu của Cha Robert Barron về cái mà tôi tạm dịch là “vật lý tâm linh” (spiritual physics)—không biết ngôn ngữ thần học Công Giáo trong tiếng Việt gọi là gì. Đại ý của vật lý tâm linh: muốn được “nó” nhiều hơn, thì hãy ban cho “nó” đi.

Cũng trong dịp dự Thánh Lễ, được học thêm một nghĩa cử đẹp: mỗi lần đọc lên Thánh Danh của Chúa, thì cha Mark lại cuối mọp đầu xuống, làm tôi sực nhớ lời dạy của Thánh Phaolô cho cộng đồng Phi-líp-phê: “Như vậy, khi vừa nghe danh thánh [của Ngôi Lời], cả trên trời dưới đất, và nơi âm phủ, muôn vật đều phải bái quỳ.” (Phil 2:10). Nhiệm tích của Ngôi Lời nhập thể là: thánh danh vốn đã không được thốt ra trong thời Cựu Ước, giờ đã được người phàm như tôi nhắc đi nhắc lại nhiều lần, đôi lúc thậm chí vô ý thức về điều huyền bí khủng khiếp mà chính tôi vừa thốt lên.

Cập nhật 26/6/2013 13h28 GĐP:
Hôm qua nư thể bị tội lỗi che mù mắt về điều vốn đã từng biết nhưng lại viết sai. Sáng nay, như thể được Thánh Linh sửa: Thánh Nữ Anna là mẫu thân của Thánh Mẫu Maria, không phải mẫu thân của Thánh Gioan Tẩy Giả. Mẹ của Gioan là Thánh Nữ Ê-li-sa-bét. Mea culpa! Tội lỗi! Tội lỗi!

Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

// // Góp ý

Nhân Ngày Từ Phụ, Ngẫm về chữ “sợ”

Trên trang facebook của Tổng Giáo Phận Toronto, thấy có chia sẻ một bài tập tĩnh tâm nhân Ngày Từ Phụ (Father’s Day).
Bài tập bắt đầu với lời nguyện này:
Lạy Cha trên Trời, chúng con cảm tạ Cha vì [Cha đã ban] những người cha của chúng con. Họ cho chúng con sự sống, và tiếp tục cho chúng con trí khôn để sống đời. Qua tấm gương yêu thương của họ, chúng con nhận biết chính mình. Qua gương đức tin của họ, chúng con nhận biết Cha hơn. Xin Ngài thêm sức cho các người cha chúng con bằng lòng kính mến của con cái họ, hầu cho họ được khích lệ,  được cảm hứng, và được chúc phúc. Amen.
Tiếp theo là bài đọc từ sách Châm Ngôn [23:22-25]:
Hãy lắng nghe cha con, đấng sinh thành ra con,
đừng khinh dể mẹ con khi người già yếu.
Chân lý và khôn ngoan, nghiêm huấn và hiểu biết,
con hãy mua lấy chứ đừng bán đi.
Thân phụ người công chính sẽ mừng vui,
đấng sinh thành người khôn ngoan sẽ hoan hỷ.
Ước gì cha mẹ con được hỷ hoan, và người sinh ra con được mừng rỡ.
Lời chia sẻ của soạn giả của bài tập có đoạn này:
Dường như khi những người con đã đạt đến một độ tuổi nào đó, chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết hết tất cả. Chúng ta tin rằng mình có cách giải quyết cho mọi nan đề. Và cha mẹ chúng ta thật không hiểu gì cả…
À, thật đúng nhỉ. Đối với tôi, độ tuổi đó là khoảng 26t (chắc do trưởng thành trễ). Đối với cậu Tiểu Độc Cô của tôi, giai đoạn đó là khoảng 5t.
Bài tập tĩnh tâm này khuyên người cha nên chia sẻ (truyền dạy) sự khôn ngoan cho con cái. Phối hợp với Châm Ngôn 9:10 (“khởi đầu của sự khôn ngoan là niềm kính sợ Thiên Chúa”), thì biết Chúa muốn động viên tôi nên làm gì cho con cái tôi rồi. Một cách để dạy cho các con tôi  biết kính sợ Thiên Chúa là cho chúng nó thấy tôi kính sợ cha tôi.
Nền Văn Hóa của Sự Chết ngày nay dường như không còn biết sợ Trời.
Tiểu Cô Nương nhà tôi, khi Mẹ nó hỏi nó sợ ai nhất nhà, thì nó bảo là “sợ Ba”. Rồi Mẹ nói phì cười, vì thừa biết nó “ăn hiếp” Ba nó nhất nhà. Thế nhưng khi nó làm hư chuyện gì, thấy Ba nó gầm mặt không nói gì, thì cô bé thốt lên câu “xin lỗi Ba!”, rồi òa lên khóc. Bà nhà tôi nói nó không hiểu chữ “sợ” hoặc “xin lỗi” nghĩa là gì. Tôi thì lại nghĩ nó hiểu hơn rất nhiều người trong nền văn hóa sự chết của ngày nay.
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

// // 2 ý kiến

Giao diện 2.1

Chiều nay ngẫu hứng, lột áo giao diện “Linh Động” của Blogger và mặc vào mẫu “Cửa Sổ Hình” mới này.

rev2.1

Đọc tiếp...

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

// // Góp ý

Ông Trời có đức xót thương

Gần đây, đọc/nghe lời giảng giải của vị truyền nhân của Thánh Phê-rô thường là niềm an ủi cho kẻ tội tình là tôi. Lời giảng Chúa Nhật vừa rồi không ngoại lệ:
But the mercy of Jesus is not just sentiment: indeed it is a force that gives life, that raises man up! [This Sunday]’s Gospel tells us this as well, in the episode of the widow of Nain (Luke 7:11-17). Jesus, with his disciples, is just arrived in Nain, a village in Galilee, at the very moment in which a funeral is taking place. a boy is buried, the only son of a widow. Jesus’ gaze immediately fixes itself on the weeping mother. The evangelist Luke says: “Seeing her, the Lord was moved with great compassion for her (v. 13).” This “compassion” is the love of God for man, it is mercy, i.e. the attitude of God in contact with human misery, with our poverty, our suffering, our anguish. The biblical term “compassion” recalls the maternal viscera: a mother, in fact, experiences a reaction all her own, to the pain of her children. In this way does God love us, the Scripture says.

And what is the fruit of this love? It is life! Jesus said to the widow of Nain, “Do not weep,” and then called the dead boy and awoke him as from a sleep (cf. vv. 13-15). The mercy of God gives life to man, it raises him from the dead. The Lord is always watching us with mercy, [always] awaits us with mercy. Let us be not afraid to approach him! He has a merciful heart! If we show our inner wounds, our sins, He always forgives us. He is pure mercy! Let us never forget this: He is pure mercy! Let us go to Jesus!
Ông Trời có đức xót thương, và lòng thương xót ấy đem cái chết trở về với sự sống. Trên đoạn đường hiện thời, xin Thánh Linh ban cho nguồn ân sủng trí khôn, hiểu biết, biết kính sợ Ngài, kẻo kẻ yếu lòng là tôi lại hại mình, và hại người. Amen.
Đọc tiếp...