Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

// // Góp ý

Suy niệm của một người bệnh

Hôm nay nằm nhà nghỉ bệnh.  Chiêm niệm lại những lời này:
Hãy đến với Thầy, hỡi ai đang vất vả và nặng gánh, và Thầy sẽ cho người nghỉ ngơi bồi dưỡng…Bánh Thầy sẽ ban tặng, chính là thịt thầy đây, để cho thế gian được sống…Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm việc này để tưởng nhớ đến Thầy…Ai ăn thịt Thầy, và uống máu Thầy, sẽ ngự trong Thầy, và Thầy cũng ngự trong người ấy…Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.

Này là những lời của Thầy, Lạy Chúa Kitô, Chân Lý Vĩnh Cửu. Dù chúng không được thốt ra cùng một lúc, cũng như đã không được lại ghi chép lại cùng một nơi. Và vì chúng là lời của Thầy và là sự thật, tôi phải chấp nhận tất cả trong niềm tin và lòng biết ơn. Chúng là lời của Thầy và Thầy đã thốt ra chúng; chúng cũng là của con, vì Thầy nói vì sự cứu rỗi cho con. Con vui nhận lấy chúng từ môi Thầy, hầu cho chúng có thể gây ấn tượng sâu sắc thêm trong tâm hồn con.
Lời dịu dàng thay, đầy ngọt ngào và chan chứa tình yêu. Chúng động viên con. Nhưng tội lỗi con khiến con sợ hãi, và lương tâm ô uế của con gào thét với con khi tiếp cận với nhiệm tích cao cả như thế này. Vị ngọt của lời Thầy mời gọi con, nhưng vô số thói hư tật xấu trong con đàn áp con.
---
Trích trong tác phẩm Noi Gương Đức Kitô, quyển 4.
Hình như đây là lần thứ hai tôi có suy tưởng miên man này. Lẽ nào Thầy tôi muốn nhắc tôi: phải tuyệt đối vâng phục những gì Hội Thánh dạy!

0 ý kiến:

Đăng nhận xét