Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

// // Góp ý

Mơ về Phép Thánh Thể

Đêm qua nằm mộng, thấy mình đang xếp hàng để Rước Lễ. Đến lượt tôi, khi tôi vừa bước lên thì vị Thừa Tác Viên sơ ý làm rớt miếng Bánh Thánh xuống đất. Tôi hấp tấp nhào tới, nhặt Thánh Thể lên, áp vào miệng mình, làm dấu, cuối đầu chào, rồi vừa nhai, vừa lui về chỗ ngồi.

Sau Thánh Lễ, Thầy Sáu bắt gặp rồi đang ngồi thẩn thờ trên bãi cỏ trước nhà thờ, bèn ngồi xuống kế bên, vỗ vai tôi và hỏi: “Hồi nãy nghĩ sao mà làm vậy?” Tôi trả lời trong thái độ nửa đùa, nửa nghiêm, về một lý do sùng kính giả hình nào đó không nhớ rõ. Thầy bèn ân cần giảng giải về một tín lý gì đó tôi cũng không nhớ nốt, chỉ nhớ sau đó tôi đã đáp: “À, tôi hiểu rồi. Cám ơn Thầy. Tuần sau tôi sẽ gặp Cha để xưng tội.”

Tỉnh giấc, suy ngẫm lại về những gì mình đã mơ, tôi nghĩ tôi biết tôi đã sai chỗ nào. Tôi đúng ở chỗ biết tôn thờ Thánh Thể qua “sự hiện diện đích thực của mình, máu, cùng với linh hồn và thiên tính của Đức Ki-tô dưới hình thể bánh rượu” (GLCG 1374-1378). Tôi sai ở chỗ: trong sự nhiệt tình, tôi đã hồ đồ toan đoạt lấy, thay vì khiêm nhường đón nhận—đây là tội mà tổ tiên loài người là A-dong và E-và đã vấp phải.

Coi như là trong giấc ngủ cũng có thể được học đạo.  Nếu lần sau được cơ hội, có lẽ đây mới là thái độ đúng đắn hơn: quì xuống, nhặt Thánh Thể từ dưới đất, trao lại cho vị Thừa Tác Viên Thánh Thể, và thưa: xin bác làm ơn phát phần Mình Thánh Chúa Ki-tô này cho tôi.

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

// // Góp ý

Suy niệm của một người bệnh

Hôm nay nằm nhà nghỉ bệnh.  Chiêm niệm lại những lời này:
Hãy đến với Thầy, hỡi ai đang vất vả và nặng gánh, và Thầy sẽ cho người nghỉ ngơi bồi dưỡng…Bánh Thầy sẽ ban tặng, chính là thịt thầy đây, để cho thế gian được sống…Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm việc này để tưởng nhớ đến Thầy…Ai ăn thịt Thầy, và uống máu Thầy, sẽ ngự trong Thầy, và Thầy cũng ngự trong người ấy…Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.

Này là những lời của Thầy, Lạy Chúa Kitô, Chân Lý Vĩnh Cửu. Dù chúng không được thốt ra cùng một lúc, cũng như đã không được lại ghi chép lại cùng một nơi. Và vì chúng là lời của Thầy và là sự thật, tôi phải chấp nhận tất cả trong niềm tin và lòng biết ơn. Chúng là lời của Thầy và Thầy đã thốt ra chúng; chúng cũng là của con, vì Thầy nói vì sự cứu rỗi cho con. Con vui nhận lấy chúng từ môi Thầy, hầu cho chúng có thể gây ấn tượng sâu sắc thêm trong tâm hồn con.
Lời dịu dàng thay, đầy ngọt ngào và chan chứa tình yêu. Chúng động viên con. Nhưng tội lỗi con khiến con sợ hãi, và lương tâm ô uế của con gào thét với con khi tiếp cận với nhiệm tích cao cả như thế này. Vị ngọt của lời Thầy mời gọi con, nhưng vô số thói hư tật xấu trong con đàn áp con.
---
Trích trong tác phẩm Noi Gương Đức Kitô, quyển 4.
Hình như đây là lần thứ hai tôi có suy tưởng miên man này. Lẽ nào Thầy tôi muốn nhắc tôi: phải tuyệt đối vâng phục những gì Hội Thánh dạy!
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

// // Góp ý

"Khởi đầu của khôn ngoan"

Lâu ngày không viết.  Nay viết vội vài dòng trước khi đi làm…

Tuần rồi tôi bắt đầu đạp xe đi làm, sau một mùa Đông gián đoạn. Năm ngày bị mắc mưa 4 ngày, còn Thứ Sáu thì gió lớn và mưa đá, khiếp quá nên đi buýt hôm đó. Tuần này có dấu hiệu ấm áp.

Sáng Chúa Nhật đi Lễ 9h00, "trộm" tờ giấy bạc của bà chủ nhà để đem dâng Chúa. Tới giờ quyên góp, moi khắp túi quần, túi áo cũng chả thấy nó đâu. Về nhà thì thấy nó đang nằm trên sàn nhà. Thú tội với bà chủ thì mới ngợ ra: đó là tờ bạc giả ai đó đã thối cho bà lúc đi chợ. Vậy là tránh được tội khinh Trời.

Trên đường đạp xe tuần vừa rồi, tôi nghe đi nghe lại bài nói chuyện của bác sĩ nhi đồng, Meg Meeker, về việc dạy con cái (How to Raise Strong Catholic Families in a Difficult Culture), được nghe nhắc đến câu này: "khởi đầu của sự khôn ngoan là niềm kính sợ Thiên Chúa" (Sách Châm Ngôn 9:10). Tuyệt vời!

Gần đây ở chỗ làm, tôi có “bàn luận” với 2 đồng nghiệp về đạo Thiên Chúa. Một người xưa là tín đồ Chính Thống giáo, nay thì có vẻ chống đối Giáo Hội. Còn người kia thì vướng vấp bởi hiện tượng người lành gặp dữ, còn kẻ dữ thì ung dung tự tại ngoài vòng luân lý. Với cô này, tôi định nói rằng, "người dữ mà gặp dữ thì dường như họ vẫn còn hy vọng để hoàn thiện, còn người dữ mà được sống thảnh thơi thì coi chừng đã hết đường chữa", nhưng tôi kịp ngừng trước khi thốt lên phần sau, vì nhận ra rằng mình đã xúc phạm Lòng Thương Xót Chúa.

Sáng hôm qua, đọc được bản tin về bài giảng của Đức Thánh Cha nhân dịp Kinh Thánh kể về lúc Thánh Stephanô bị bức hại. Thấy Ngài nói: Tội hay nói xấu người khác là tội phá hủy công nghiệp của Chúa trong chính mình…hơn nữa, nó là hoa quả của Satan. Tôi nghĩ, ở đâu có dối trá, thì ở đấy có quỉ thần, và nơi đấy cần có sự hiện diện của Chúa nhất, cho dù hiện diện để chịu tử nạn vì tình yêu.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

// // Góp ý

“Thật đúng là người mẹ Công Giáo”

Tình cờ đọc bài viết được đăng bởi Cha Lê Quang Uy về Thánh Nữ Gianna mà tôi có lần viết qua (ở đâyđây):

Trước khi lên bàn mổ, bác sĩ phẫu thuật hỏi lần cuối: “Tôi phải cứu ai, bà hay con bà ?” – Gianna trả lời: “Cứu con tôi, và đừng lo gì cho tôi”. Vị giáo sư người Do Thái, mặc dầu không đồng ý với Gianna, đã làm theo ý bà, và ông đã thốt lên: “Thật đúng là người mẹ Công Giáo”.

Sau này, khi nghe nhiều người chất vấn tại sao mẹ mình nỡ bỏ lại đằng sau người chồng và ba đứa con thơ dại để sinh đứa con thứ tư, một trong các người con của bà đã khẳng định: “Mẹ tôi xác tín rằng đứa con chưa chào đời cũng có quyền sống như những đứa con khác. Mẹ tôi đã không chọn sự chết. Trong giây phút đó, bà đã chọn sự sống của con mình”
Thích đoạn này nhất:
Về mặt luân lý, người Công Giáo chúng ta chỉ có một nguyên tắc luân lý duy nhất: mình chết cho người kia được sống, chứ không bắt người khác phải chết để mình được sống. Hay nói khác đi, không ai tìm sự sống cho mình bằng cách bắt người khác phải chết, nữa là đấy lại chính là giọt máu tình yêu của mình, là đứa con mới hoài thai của mình với chồng.
Chúa đã sống lại thật rồi! Nào ta hãy mừng vui với Tin Mừng Sự Sống!
Đọc tiếp...