Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

// // Góp ý

Tin, ghen, và ơn gọi

Mấy tuần trước, Giáo Hội khai mạc Năm Đức Tin. Ngày Chúa Nhật vừa rồi, Bà lại cho gọi là Khánh Nhật Truyền Bá Đức Tin (Missions Sunday). Sáng nay trên đường đi làm, nghe được bài giảng cũ của Đức Cha Nguyễn văn Khảm về Thánh Nữ Tê-rê-xa Hài Đồng Giêsu, người đã được Giáo Hội tuyên phong làm Tiến Sĩ Hội Thánh vào năm 1997. Tôi lưu ý đến câu giảng này của Đức Cha:
"Khi [Thánh Nữ Tê-rê-xa] đọc Thư Thánh Phaolô, ngài thấy ở trong Giáo Hội có nhiều ơn gọi lắm. Nhưng mà xem chừng là ngài không thấy ngài ở trong đấy..."
Ở 26 tuổi Tê-rê-xa đã hoàn thành sứ mệnh một đời người. Sắp bước vào "tứ thập tri bất toại", tôi vẫn chưa biết ơn gọi của tôi là gì. Thật như lời Thánh Augustinô, "Muộn thay tôi đã yêu Người, hỡi nhan sắc lâu đời! Hỡi nhan sắc mới lạ! Muộn thay tôi đã yêu Người."

Cũng Chúa Chúa Nhật vừa rồi, Mẹ Giáo Hội đã tuyên phong 7 vị tử vì đạo vào hàng ngũ hiển thánh, trong đó có nữ tu Kateri Tekakwitha. Kateri đã nên thánh sau 24 năm trần đời.

Mỗi người bạn hữu của Chúa Giêsu đều mang lấy sứ mệnh truyền tin, mà cách tốt nhất để thi hành sứ mệnh ấy là bằng chính cuộc đời mình. Khó lắm thay, trong một xã hội giàu lòng tự hào. Khó còn hơn con lạc đà chui qua lỗ đít kim. Nhớ hôm nào có đọc qua tin, 99% tín đồ Chúa dùng phương pháp ngừa thai trái luật. Không biết bao nhiêu phần trăm tín đồ nghĩ việc phá thai là bình thường. Lại còn bao nhiêu cặp vợ chồng Công Giáo dẫn nhau ra toà ly dị, ly thân. Bảo sao Chúa không buồn đổ mồ hôi máu cho được.

Tôi sợ.

Trong một thế giới như thế này, tôi cần lắm thay, những người bạn như thế kia để giúp tôi có can đảm vững tin mà vác lấy sứ mạng Chúa đã dành riêng cho tôi. Thánh Nữ Tê-rê-xa, xin cầu cho chúng tôi. Thánh Nữ Kateri, xin cầu cho chúng tôi.

---

Cuối tuần vừa qua, Cô Chú lên thăm tôi. Trong lúc "hàn huyên" về tính ghen, tôi nhớ có chia sẻ với Chú đại thể như thế này: "Ghen chưa hẳn là tội. Nhưng con người chỉ nên ghen như Chúa ghen. Tức là, ta ghen khi người mình yêu có những cử chỉ đối với người khác, mà lẽ ra những cử chỉ ấy chỉ có thể dành riêng cho mình."

Khi Cô Chú đã ra về, tôi giật mình khi chợt nhớ rằng, những lời này của tôi đã kết tội tôi. Không biết cha tôi có ghen với chú tôi không, vì cử chỉ của tôi đối với chú, cũng giống như đối với cha.

---

Có lẽ bước đầu của ý thức về ơn gọi, là sự nhận thức rằng, những lời Chúa mắng trong Thánh Kinh ấy, là những lời dành cho tôi. Hồn tôi ơi! Chúa mắng để cho tôi làm tốt hơn, chứ không mắng để tôi chai lì.

0 ý kiến:

Đăng nhận xét