Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

// // Góp ý

Sức mạnh của Thiên Chúa

Bạn thân mến,
Hôm nay chúng ta nghe kể về sự hồi đạo của Thánh Phaolo. Lần nữa, sự kiện cho ta thấy một điều: sự tiếp xúc với Thiên Chúa sẽ biến đổi tất cả. Từ một nhóm người yếu hèn, khiếp sợ trước sự đàn áp, họ biến thành nhóm người kiên cường, sẵn sàng đổ máu để làm chứng cho Sự Thật. Và rất nhiều người trong nhóm họ đã đổ máu. Và họ chết thê thảm, nạn nhân của sự tàn bạo. Tôi nhớ có đọc về Nữ Thánh Perpetua trước người đao phủ vụng về, về Nữ Thánh Agatha trước một vị quan thống đốc ác độc. Điều đau lòng nhất là, sự bạo tàn ấy vẫn còn diễn ra trên con cái Chúa ngày nay. Đau lòng, nhưng chắc không lạ gì, phải không bạn? Vì người người tín hữu chúng ta xác tín trong hành động, rằng chúng ta dùng gương hy sinh để cảm hoá chính những người sát hại chúng ta, và dẫn đưa họ về với Chúa. Cũng như lời của vị sĩ quan La Mã năm nào: Tôi tin; xin Thầy hãy cứu lấy những người thân tôi kém tin. Vì chúng ta đều là con một nhà.

Hẹn bạn vào một chuyến xe khác.

--
Thanh Hai Tran
Sent from my iPod
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

// // Góp ý

Về trễ

Quái thân mến,
Bây giờ là 20h16 tối. Tôi đang ngồi xe buýt trên đường về. Lâu rồi mới đi làm về trễ như hôm nay.
Nhờ Quái nhắn lời dùm với hai nhóc và Mẹ nó, rằng Ba nó yêu ba đứa lắm lắm.

--
Thanh Hai Tran
Sent from my iPod
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

// // Góp ý

"Ta là bánh trường sinh"

Bạn Quái thân mến,
Sáng nay trời Toronto vừa đón nhận một cơn mưa tuyết, đang giữa mùa Xuân.
Nghe đọc Kinh Thánh, thấy cảnh Thánh Stephanô bị ném đá đến chết, trước sự chứng kiến (và đồng tình) của Thánh Phaolô (trước khi ngài hồi đạo).
Trước khi nhắm mắt Stephano đã không quên thốt lên, "xin Chúa đừng chấp tội họ".
Chứng nhân của tình yêu là thế đó.
Làm tôi nhớ lời giảng của một vị cha người Việt Nam bên Hoa Kỳ: Không một vị thánh tử đạo nào trong Giáo Hội đã từng nói, "anh chị em hãy trả thù cho tôi", mà có thể được Giáo Hội tuyên thánh.
Thù hận là kẻ thù của Tình Yêu. Và một khi ta đã ăn Tình Yêu vào trong mình, đó là Bánh Trường Sinh, thì ta không thể nuôi lòng thù hận, lòng căm hờn. Bằng không, sự mâu thuẫn, đến một ngày nào đó, sẽ hủy hoại những gì ta vốn là (cả hồn lẫn xác).
--
Thanh Hai Tran
Sent from my iPod
Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

// // Góp ý

Nghĩ về Tháng Tư Đen

Bạn mến,
Tôi đang đứng đợi xe buýt để đi làm, viết vội cho bạn sau khi nghe các bài đọc Thánh Kinh hôm nay.
Hãy thận trọng trong những gì mình làm đối với kẻ đối nghịch mình. Bởi nếu nó thuộc về ma quỉ, thì nó sẽ sớm tự tận diệt. Còn nếu do ý Chúa mà họ làm, thì nếu ta tiêu diệt họ, ta dễ Đắc tội với Thiên Chúa. Sự dữ không đến từ Chúa. Nhưng hãy suy ngẫm, xem Thiên Chúa muốn tương kế tựu kế, dùng sự dữ để dạy cho ta điều chi. Hãy khôn ngoan như rắn mà lẫn tránh cơn cám dỗ, kẻo ta để sự dữ biến ta thành kẻ làm dữ, qua cách phản ứng của chính mình.
Đi hai chặn xe. Viết đến đây thì xe đã sắp đến chỗ làm. Hẹn bạn lần sau.
--
Thanh Hai Tran
Sent from my iPod
Đọc tiếp...

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

// // Góp ý

Bất chấp những điều không thể làm

Vừa đọc bức thư mở của bác Larry Page viết cho giới đầu tư. Thích nhiều đoạn, trong đó có đoạn này:

Khi tôi còn là một sinh viên tại Đại học Michigan, tôi đã theo học một khóa hè về cách lãnh đạo. Khẩu hiệu [của khóa học] là "một sự bất chấp lành mạnh cho những điều không thể (a healthy disregard for the impossible)," và nó là một ý tưởng đã đọng lại với tôi từ bấy giờ. Nói ra nghe có lẽ như một sự điên rồ, nhưng tôi thấy rằng, ta dễ dàng để làm nên sự tiến bộ trên các mục tiêu tham vọng lớn, hơn là trên các dự án ít rủi ro. Rất ít người đủ độ điên để thử, và những người giỏi nhất luôn luôn muốn làm việc với những thách thức lớn nhất. Chúng tôi cũng đã phát hiện ra rằng, những "thất bại" của dự án nhiều tham vọng thường mang lại lợi ích khác. Tin hay không, đổi mới công nghệ đằng sau AdSense, trong đó, như tôi đã đề cập trước đó, đã chi trả hơn $30 tỷ cho các nhà đối tác, là kết quả của một dự án "thất bại" nhiều tham vọng, cốt để hiểu được Mạng Lưới Điện Toán Toàn Cầu. Nhóm nghiên cứu không thành công ở sự hiểu biết các trang web, chủ yếu là, tôi nghĩ rằng, bởi vì họ bị phân tâm bởi công việc trước mắt họ, đó là: đạt mức xác đáng phi thường cho các mẫu quảng cáo.

Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

// // Góp ý

Thứ Sáu Cực Thánh

Theo Kinh Cựu Ước, Ông Trời dựng nên Thế Gian trong sáu ngày. Vào ngày Thứ Sáu, Ông Trời tạo nên con người, giống hình ảnh của Người. Người thổi Thần Khí vào con người, ban cho con người sự sống, ban cho lý trí, ban quyền tự do, ban quyền cai quản mọi tạo vật.

Và loài người đã lạm dụng sự tự do Trời ban, và đã sa ngã. Và hậu quả là, Sự Ác, đau khổ, chết chóc, đã xâm nhập vào thế gian.

Và loài người ngày càng sa lầy trong Sự Ác.

Ông Trời sai nhiều ngôn sứ, các bậc thánh nhân, đến dạy dỗ, dẫn họ về hưởng Ơn Phúc của Ngài. Nhưng loài người vẫn cứng lòng, bởi họ đã mù lòa, đang cực sướng trong sự tự hủy hoại chính bản thân mình, và khi nhìn thấy thân thể mình tàn phế, thay vì quay về suối nguồn ơn phúc ấy để được chữa lành, lại đâm ra thù ghét chính Đấng đã ban cho họ sự sống.

Và họ mù lòa đến độ, ngày chính Con Trời giáng thế để chỉ điểm cho họ qua cõi u mê, mà họ đã dùng cực hình dã man nhất để giết chết Ngài. Tạo vật đã làm nên việc kinh thiên, động địa, là đã giết chết Đấng Tạo Hóa, một sự kiện ngoài sức tưởng tượng của người phàm. Bởi thế nó đã là cơn vướng vấp lớn cho dân Do Thái. Và trong phút chốc ngắn ngủi ấy, quyền lực của Âm Phủ đã reo mừng trong chiến thắng. Họ đánh người chăn chiên, và con chiên sẽ ngơ ngác, tan tác.

Trong sự dã man cực kỳ ấy, tốt lành ở đâu mà gọi là Thứ Sáu Tốt Lành (Good Friday)? Tốt lành ở đây: vì qua sự kiện lịch sử này, mọi sự huyền bí về Ông Trời đã được mặc khải cho loài người. Thiên Chúa đã dùng công cụ độc ác nhất của Tử Thần để làm nên một việc cực lành. Sự mặc khải ấy cho thấy: mọi sự khổ đau của con người đều có ý nghĩa, và sự chịu đựng vững bền không hề bị uổng phí.  Tôi không biết đêm nay, hơn 2000 về trước, Sa-tăng có thật sự đã vui mừng trong chiến thắng, hay hắn đã bắt đầu kinh hãi trong lòng khi nghe được Lời Nói “mọi việc đã hoàn tất” hồi chiều, và lại nhớ thêm câu, “khi tôi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi.”

Đức Cha Charles Chaput còn lưu ý: “Không một người Kitô hữu nào từng sống đời sống Phúc Âm, mà dần dần không phải đối diện với Thập Giá”. Cầu mong rằng, người tín hữu như tôi biết gánh lấy Thập Giá mình như một sự phúc trong cái họa.

Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

// // Góp ý

Chúa Nhật Lễ Lá: Vị Hoàng Đế đã trở lại

Và như thế, bắt đầu một tuần lễ linh thiêng nhất của cuộc đời người tín hữu, là đỉnh cao nhất của đời sống đức tin: Giờ của Chúa Thượng đã đến.

Ngài tiến về Đền Thánh Jerusalem từ hướng đông, như Ngôn Sứ đã tiên đoán (Ezekiel 43), và trong giây phút ngắn ngũi, kẻ tôi tớ này đã tôn vinh Chúa Thượng, ôi vị vua khiêm nhường. Ấy thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tôi lại đem Chúa Thượng giết đi, chỉ vì tôi không thể tin được Ngài chính là Thiên Chúa (Gioan 10:33). Tôi giết Ngài như thể giết đi những gì toan gây cản trở cho lối sống sa đọa mà tôi đang đeo đuổi. Tôi giết Ngài như giết đi cơn mưa vào mùa, cơn mưa vốn sẽ giúp cho cây lúa thêm xanh tươi, nhưng lại là một sự trở ngại giao thông cho tôi nơi chốn thành đô.

Và như thế, Chúa Thượng đã khởi chiến với Quyền Lực của Sự Chết. Vũ khí của Ngài là Thập Giá. Chiến bào của ngài là tình yêu. Ngài chiến đấu vì tôi, kẻ đã đóng đinh Ngài vào thập giá và đã nhấc Ngài lên khỏi mặt đất.

Chúa Thượng chịu gánh lấy hàm oan, gánh lấy khổ đau để cho tôi hiểu rằng, Ngài là một vị vua không xa lạ đối với sự khổ đau mà dân Ngài phải gánh chịu.  Qua sự khổ nạn, Ngài dạy tôi rằng, cách duy nhất để chiến thắng sự khổ đau là phải đối đầu, không phải tránh né.

Bởi nhiều lúc, chính vì toan tránh né cái khổ đau cho bản thân mình, mà tôi trở nên ích kỷ. Tôi bất kể việc làm hại đến người khác, cốt chỉ để được phần cho tôi. Đặt nặng cái tôi, tôi đã biến cái tôi thành cái tội.

Và Chúa đã chuộc tội cho tôi. Chỉ có Đấng không hề mắc tội, mới có thể chuộc tội cho tôi.

Và cũng như thể, Ngài sẽ xóa đi vết nhơ, đã tàn đọng trong tôi kể từ lần đầu tiên tổ tiên tôi đã sa ngã. Vì bởi sự đảo lộn luân thường đạo lý ấy mà Chúa Thượng đã giáng trần, để dạy tôi hai chữ “vâng lời”.

Xin Chúa Thượng luôn là Chúa của kẻ đầy tớ này. Và xin Thần Khí của Ngài luôn dạy tôi luôn biết vâng lời vị Cha Chí Thánh của chúng ta ở trên Trời. Và nếu tôi có vấp ngã, xin cho tôi biết noi gương khiêm hạ của Ngài mà chạy đến bên chân Chúa Thượng để được bào chữa, tiếp sức, để tiếp tục đứng lên đi theo đường thương khó mà Ngài đã đi qua.  Amen.

(Viết từ cảm hứng bởi bài giảng của Cha Robert Barron của mạng wordonfire.org).

Đọc tiếp...