Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

// // Góp ý

Viết cho ngày Chúa Nhật Truyền Giáo

Mấy tuần trước, em tôi lại thốt lời mai mỉa, khiến tôi thầm giận nó.

Hôm qua, nghe mẫu thân tôi bảo, hôm nay nó xuống câu lại dây điện cho tiệm của bà. Tôi định sẽ không gặp mặt.

Trưa nay đi dự Thánh Lễ, nghe Thầy tôi nhắc nhở: “Hãy yêu thương tha nhân như yêu chính bản thân mình”.  Làm tôi liên tưởng đến lời răn dạy khác:
..
Tha kẻ khi dể ta.
Nhịn kẻ mất lòng ta.

[nguồn: corporal & spiritual works of mercy]
Lễ xong. Đi chợ.  Gọi điện hỏi mẫu thân có nấu gì ăn tối không. Bà bảo do bận bán nên không nấu. Ghé Phở Mì Asia mua phần canh chua cá kho tộ, đem xuống tiệm. Không nói gì nhiều. Chỉ phụ nó câu vài sợi dây điện rồi thì bày ra ăn tối.  Xong thì ai về nhà nấy.

Em tôi từ lâu đã quen ăn nói thiếu cân nhắc. Tin rằng đây sẽ không phải là lần chót. Chúa tiếp tục dạy tôi: Hãy thương yêu kẻ làm mất lòng mình. May phước cho tôi, kẻ mích lòng tôi chính là người thân của tôi. Nếu phải thương yêu một kẻ xa lạ khi họ xúc phạm đến mình, thì chắc sẽ khó hơn bội phần.

0 ý kiến:

Đăng nhận xét