Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

// // Góp ý

Viết cho ngày Chúa Nhật Truyền Giáo

Mấy tuần trước, em tôi lại thốt lời mai mỉa, khiến tôi thầm giận nó.

Hôm qua, nghe mẫu thân tôi bảo, hôm nay nó xuống câu lại dây điện cho tiệm của bà. Tôi định sẽ không gặp mặt.

Trưa nay đi dự Thánh Lễ, nghe Thầy tôi nhắc nhở: “Hãy yêu thương tha nhân như yêu chính bản thân mình”.  Làm tôi liên tưởng đến lời răn dạy khác:
..
Tha kẻ khi dể ta.
Nhịn kẻ mất lòng ta.

[nguồn: corporal & spiritual works of mercy]
Lễ xong. Đi chợ.  Gọi điện hỏi mẫu thân có nấu gì ăn tối không. Bà bảo do bận bán nên không nấu. Ghé Phở Mì Asia mua phần canh chua cá kho tộ, đem xuống tiệm. Không nói gì nhiều. Chỉ phụ nó câu vài sợi dây điện rồi thì bày ra ăn tối.  Xong thì ai về nhà nấy.

Em tôi từ lâu đã quen ăn nói thiếu cân nhắc. Tin rằng đây sẽ không phải là lần chót. Chúa tiếp tục dạy tôi: Hãy thương yêu kẻ làm mất lòng mình. May phước cho tôi, kẻ mích lòng tôi chính là người thân của tôi. Nếu phải thương yêu một kẻ xa lạ khi họ xúc phạm đến mình, thì chắc sẽ khó hơn bội phần.
Đọc tiếp...

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

// // Góp ý

Libya

Theo dõi những diễn biến lịch sử xãy ra ngày hôm nay trên đất nước Libya, tôi thoáng liên tưởng đến hai chữ “nhân phẩm” khi được xem kết cuộc man rợ của một đời người.

Đọc phản ứng của các chính khách, thấy Tổng Thống Obama của Hoa Kỳ có nhắc đến hai chữ “khoan dung”.

Hôm nay, dân Libya có cơ hội lấy tình thương để xóa bỏ hận thù. Nếu bước đi đầu tiên là dấu hiệu định hướng cho một hành trình, thì dấu hiệu ấy không mấy gì khả quan.

Thiên hạ thái bình được bao lâu cho người dân Libya? Rồi thì thời gian sẽ trả lời.
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011

// // Góp ý

Khốn khó

Vừa kết thúc một cuộc điện đàm khó khăn nhất trong gần 15 năm hành nghề, mà không gây sứt mẻ tình đồng nghiệp cho lắm. Tạ ơn Thánh Thần.

Đọc tiếp...

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

// // 2 ý kiến

Cuối tuần Lễ Tạ Ơn 2011

Trưa Chúa Nhật, tôi lại đột xuất tọt lên phía bắc Ontario để thư giản. May thay, tậu được một chỗ của Pow-Wow Point Lodge ở Huntsville ($167/đêm) để đi chèo xuồng, ngắm mặt trời lặn, và đánh tennis.

Rút kinh nghiệm: lần sau chọn căn hộ nào gần văn phòng của họ nhất để có sóng WiFi.

Trưa Thứ Hai, tọt lên Algonquin Park để ngắm lá mùa thu …

và chạy bộ quanh Peck Lake:

Đường mòn quanh ao này dài 2.3km. Tôi chạy một vòng mất 30 phút (từ khoảng 15h05 tới 15h35 giờ địa phương), về tới nơi thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, tưởng mình tài giỏi. Không ngờ, bà nhà tôi sau đó đánh một vòng chỉ trong 20 phút, về tới nơi mặt mài phơi phới như không có gì.

Đi tản bộ dưới rừng cây xanh, hứng gió mát, hít thở không khí trong lành, phẳng lặng, tập cho tôi biết hòa mình theo thiên nhiên (thay vì cưỡng lại thiên nhiên), để nhớ lại vì đâu mà tôi sống, nhờ đâu mà tôi sống, và sống để làm gì. Đó cũng là một trong những lý do tại sao tôi hay trốn lên miền bắc này, là nơi có rất nhiều cây xanh, gió mát.
Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

// // Góp ý

Thờ phượng

Sáng nay, thấy Nhị Đệ tôi email:
Ba,
Chủ Nhật này con lên phụ T sửa tiệm của Mẹ vài ngày.  Sau đó con sẽ thỉnh bàn thờ Ông Bà Ngoại về thờ.  Nếu Ba cho phép, con có thể thỉnh bàn thờ Ông Bà Nội luôn.
A. Hải,
Nếu có rảnh, em nhờ anh dọn dùm nhà xe của anh để tiện cho việc dọn bàn thờ Ông Bà Ngoại ra. Cám ơn trước!
Và thằng khó tính tên “tôi” đã hồi âm:

Lần sau mầy lựa lời cho khéo, kẻo có thêm người nghĩ rằng anh mầy là thằng khốn nạn khi đuổi Ông Bà ra "chuồng ngựa (sắt)" ở. Di ảnh của Bà Ngoại, Mẹ đã đem vào nhà cất kỹ chứ không để ngoài chuồng ngựa.
Nhưng, tao nhân email này của mầy, làm cơ hội để "truyền bá đức tin". :-)
Tao không bao giờ có ý không "thờ cúng ông bà". Trước kia tao cũng đã có đặt hình Bà Nội dưới bàn thờ Chúa. Chữ "thờ" trong cụm từ "thờ cúng ông bà" tao dùng trong ý nghĩa lỏng lẻo, bởi đúng ra, đấng xứng đáng được tôn thờ trên hết phải là Ông Trời, đã "sanh" ra vũ trụ, tổ tiên, và ông bà của chúng ta. Cho nên, khi quỳ xuống lạy ông bà nội/ngoại mà trước hết không quì lạy Trời, không quỳ lạy tổ tiên, thì là một việc làm khinh Thiên, có hại cho vong linh của ông bà hơn là có lợi.
Đối với bàn thờ Ông Bà Ngoại, trên bàn thờ đó trước kia Mẹ không những chưng hình Bà Ngoại, mà còn đặt tượng Phật. Điều này làm tao khó xử. Nhà của con Chúa mà đặt tượng Phật thì sẽ dễ làm hư hỏng những ai yếu đức tin. :-)  Cho nên, nếu mầy "thỉnh" Ông Bà Ngoại về trễn, và "thỉnh luôn tượng Phật về để "thờ" thì cũng hợp tình, hợp lý thôi.
Nói thêm về việc thờ cúng ông bà. Mục đích xác thực của việc làm này phải là sự tưởng nhớ. Mà việc tưởng nhớ tốt nhất là lấy cuộc đời của họ làm bài học cho đời mình. Cho dù cuộc đời họ có một vài điểm "xấu", những cái "xấu" đó cũng có thể dạy đời cho chúng ta. Cho nên, đừng chỉ đốt nhang, dâng đồ cúng khơi khơi mỗi năm một lần theo kiểu hình thức, mà là thỉnh thoảng mỗi tối, khi mọi người đã ngủ yên, hãy khoanh tay đứng trước bàn thờ, đọc vài lời kinh và suy ngẫm về cuộc đời của họ. Biết đâu sự chiêm niệm đó sẽ giúp ích cho tư tưởng và hành động trong đời mình.
Chủ Nhật này tao đi xa, chiều Thứ Hai mới về. Tao sẽ dọn nhà xe trước khi đi, để khi mầy tới tiện bề di dời bàn thờ.
Chiều nay đọc thư hồi âm, nhận thấy rằng, em tôi nó còn khó tính hơn tôi:
Thật là bị “bắt bẻ”!  Em đã nói là bàn thờ (bàn để thờ?) chứ có đá đụng tới hình ảnh gì đâu mà anh lại “nhạy cảm” quá.
Tụi này có thể không đắc đạo bằng anh - mỗi đêm cầu nguyện nhưng cũng biết là bên Đạo Phật cũng có “tôn” đấng tạo hóa hay ông trời, thí dụ mỗi khi cầu nguyện là “Cầu Trời Phật phù hộ độ trì...”.
Còn nếu nói về tập quán VN thì chắc anh quên, bên VN mỗi nhà, sau có thờ Ông Táo, trong thờ tổ tiên ông bà và phía trước là bàn Thiên – là bàn thờ Ông Trời phải không?
Anh có quan niệm riêng của anh và “truyên bá” những gì anh học được từ kinh thánh thì là chuyện của anh.  Em xin miễn bàn. J
Xem ra, nó nêu lên vài điểm cũng có lý. Coi bộ mình nên quay trở lại trạng thái “tịnh khẩu” (còn được biết qua danh từ kỹ thuật là “shut the f* up”) thì tốt hơn. :-)
Đọc tiếp...

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

// // Góp ý

Thực thi quyền dân chủ

Tối nay đi bỏ phiếu cho đợt bầu cử tỉnh bang Ontario. Giờ này thì các trạm bỏ phiếu đã đóng cửa và kết quả sơ kết trông có vẻ như bác tỉnh trưởng sẽ được tái đắc cử. Nhớ lúc trước bầu liên bang, tôi bỏ phiếu cho đảng Bảo Thủ. Nay bầu cử tỉnh bang thì tôi bầu cho đảng Tự Do. Lý do đơn giản là: ở cấp liên bang, tôi thấy bác Harper làm được; và ở Ontario, tôi thấy bác McGuinty làm được. Có thể đây là một điểm hay của nền dân chủ đa nguyên.

Đọc tiếp...