Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

// // Góp ý

Thử giao diện ‘Dynamic Views’

Vừa bắt được tin, nên tôi bỏ vài phút để nghịch với chức năng ‘Dynamic Views’ của Blogger. Kẹt ở chỗ không cài thêm được widget “Phản hồi mới nhất”. Thử để vài ngày xem có quen không, nhưng chắc sẽ trở lại đường cũ trong nay mai.

Đọc tiếp...

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

// // 2 ý kiến

Dịp giỗ và dịp rửa tội, ngẫm vội về cái tội và sự chết

Một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là sự liên kết thiêng liêng cho thế hệ sau? Hôm qua là dịp giỗ thứ 31 của Ông Nội tôi (ông qua đời năm 1980; Ngũ Cô tôi xác định hồi sáng nay là 28 tháng 8 AL), và đồng thời cũng là dịp đứa cháu gái của tôi được Rửa Tội.

Ôi, sanh tử – tử sanh, cái vòng lẫn quẫn của trần đời. Giợi nhớ lại bài giảng hôm nào của Cha Robert Barron, của Cha Thomas Rosica, và của Đức Thánh Cha Beneđictô XVI, về phép lạ La-gia-rô.

Lại nhớ lời của cố Tổng Giám Mục Fulton Sheen:
  • "Nếu chúng ta không hề mắc tội, thì chúng ta đã chẳng bao giờ được cơ hội gọi Đức Giêsu* là Đấng Cứu Chuộc của chúng ta"; Và,
  • "Cái chết là một điều ghê gớm chỉ khi nào ta chết khi ta chết; nhưng nó là một điều tuyệt vời cho những ai chết trước khi họ chết."
Cái giá của tội lỗi là sự chết, và qua những lỗi lầm nhỏ nhoi, mỗi ngày tôi chết đi một ít. Sự phủ nhận lỗi lầm sẽ khiến mọi mưu toan của tôi, cho một cuộc sống tốt đẹp hơn, trở nên vô hiệu quả.

---
*Ghi chú: Giêsu có nghĩa là "Thiên Chúa Cứu Độ" (Chúa Cứu Thế).
Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

// // Góp ý

Thế nào là yêu?

Đọc bài “Nghiện yêu” bên blog Tâm Ngã mà sửng sốt với thông tin - “yêu” có thể là một chứng bệnh:

Đèn sáng lên rồi song em không muốn về nhà/ Tâm trí em chẳng còn thuộc về em nữa/ Tâm hồn nôn nao, thân xác rẩy run/ Chực khát khao thêm một nụ hôn khác mong chờ

Có lẽ nguồn gốc của cụm từ “yêu tinh” là đây. :-)

Nghe Giờ Kinh Phụng Vụ xế trưa hôm nay, dịp giỗ của hai thánh tử đạo Cyprian và Cornelius, thấy có bài đọc từ Tông Thư Thứ Nhất của Thánh Gioan (1John 3:16):

chúng ta biết được tình yêu là gì: đó là Đức Ki-tô đã hy sinh mạng sống của Ngài vì chúng ta. Như vậy, chúng ta cũng phải hy sinh mạng sống mình vì anh em mình.

Hai tuần trước, nghe Chúa phán rằng, “Ai muốn theo Thầy thì phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16:24).

Nếu “Chúa là tình yêu” (1John 4:16), thì Ngài hy sinh mạng sống để noi gương cho tôi biết thế nào là “yêu”. 

Yêu không phải để đoạt lấy mà là để hiến dâng. A-dong và E-và đã toan đoạt lấy và họ đã bị hư mất. Cái nghịch lý của lối yêu hiến dâng này là: qua sự hiến dâng chính mình, tôi nhận được sự thỏa mãn cho niềm khao khát sâu xa của bản thân.

Vậy tóm lại, “yêu” là mong muốn mọi sự tốt lành cho người mình yêu, thậm chí đến mức độ chấp nhận lấy cái chết để cho người mình yêu được sống. Nói thế để tự hiểu rằng: tôi còn phải cố gắng nhiều, và cần được dạy bảo nhiều, để biết yêu giống như Thầy tôi đã yêu.

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

// // Góp ý

Phép xã giao

“Hòa thượng” Thích Học Toán tái xuất giang hồ. Đọc bài mở đầu của bác ta, tôi gặp trở ngại bởi đoạn này:

…có một số bạn đọc nhầm lẫn giữa nhận xét và tranh cãi, còn chủ blog thì không thích tranh cãi. Người khôn chỉ cần nói với nhau một lời là hiểu.

Đọc lần đầu, tôi tưởng bác Châu chê độc giả ngu. Đọc lại lần hai, chợt nghĩ có lẽ bác ấy muốn nói rằng: bác ta không ngu, đừng lập đi lập lại nhiều lần.

Đấy cũng là lời nhắc nhở rất hay về phép xã giao trong thế giới ảo (và cả trong thế giới thật): nói rõ, nói gọn, và chỉ nói một lần; đừng lập đi lập lại một ý nghĩ.

Khổ nỗi, tôi không phải là người khôn, cảm thấy lần đầu mình nói chưa rõ lắm, sợ người nghe hiểu lầm, nên đối lúc cũng phải lập đi lập lại nhiều lần, gây hậu quả phản cảm bởi người nghe.
Smile

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2011

// // 2 ý kiến

Thần dược?

Đêm qua nằm chiêm bao. Trước cửa nhà nguyện của năm xưa bên Nhật Bản, gặp một vị linh mục người Việt mà tôi chưa hề quen. Lần đầu tiên gặp mặt, chưa nói gì mà ông đã chìa tay đưa cho tôi 2 viên thuốc, một viên to và một viên nhỏ, với câu nói: tôi cũng có cho cặp vợ chồng kia trong xóm anh loại thuốc này…và họ đã công nhận rất hiệu nghiệm. Tôi đón nhận trong do dự, và, sau khi vị linh mục ấy đã rút lui, soi mói xem hai viên thuốc ấy là thuốc gì. Hóa ra đó là hai viên Vài-á-gờ-ra. Chúa ơi!

Cơn phẫn nộ của kẻ ngụy quân tử liền nổi lên, tôi mắng thầm: cha dịch này bậy bạ, xúi giục con chiên sa đọa. Định quay lại trả lại hai viên thuốc kia, nhưng vị linh mục kia đã đi đâu mất.

Sáng nay ngẫm lại, có thể hai viên thuốc ấy là hai quyển sách này: 1, 2. Hai quyển sách đó tôi chưa dám đọc hết. Nhưng mấy tuần qua tôi nghe Lm. John Riccardo của giáo xứ Đức Mẹ Chỉ Bảo Đàng Lành (Our Lady of Good Counsel) ở Plymouth, Michigan, giảng về Thần Học Thân Xác, cảm thấy Giáo Hội Công Giáo vốn đang sở hữu một viên thần dược, phi thường hơn viên thuốc phàm tục kia gấp bội.

Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

// // Góp ý

Ơn gọi của người môn đệ

Ngày hôm Thứ Sáu vừa qua, tôi làm việc tại nhà. Gần trưa, giữa tiếng gầm rú của những con chim sắt đang thao dợt cho đợt biểu diễn phi cơ cuối tuần này dưới bờ hồ Ontario, thì có 2 người đẹp, nói tiếng Anh với giọng Trung Quốc, tuổi độ 20-25, đến gõ cửa nhà tôi, tự xưng là “học sinh thần học” của nhà thờ “church of God” gần đây, đến để … truyền đạo. Khi tôi bảo tôi là người Công Giáo, họ liền buộc tôi là tà giáo. Trao đổi chưa đầy 5 phút thì họ cáo lui trong vội vã, diện cớ là “nếu anh tin như vậy thì chúng tôi không còn gì để nói”. 

Nhìn họ bước đi mà lòng tôi buồn ghê. Họ còn quá trẻ nên không thể trách họ có thái độ buông xuôi quá dễ dàng ấy.

Còn tôi thì sao? 

Bởi, đằng sau cái vẻ tôn trọng của câu nói kia là một sự phản ngược với sứ mệnh của một người môn đệ Chúa Kitô. Chúng ta có trách nhiệm nhắc nhở người anh em sai lầm trong chúng ta, với tình yêu mến. Chúa nói với tiên tri Ezekiel:

Nếu Ta phán với kẻ gian ác rằng: "Hỡi tên gian ác, chắc chắn ngươi phải chết", mà ngươi không chịu nói để cảnh cáo nó từ bỏ con đường xấu xa, thì chính kẻ gian ác ấy sẽ phải chết vì tội của nó, nhưng Ta sẽ đòi ngươi đền nợ máu nó.
(Ezekiel 33:8).

Mấy tháng nay, tôi đang bị bế tắc trong việc “góp ý” với người trong gia đình. Nhìn cách làm việc của họ, tôi thấy được kết cuộc: họ đang tự tay làm hại đến dịp may của chính mình. Nhưng, có lẽ lời nói của tôi nghe rất chói tai. Hay có lẽ, tôi chưa nói với đủ tinh thần của Thầy tôi—tôi chưa nói trong đức mến. Cho nên, mấy tháng nay tôi buông xuôi, câm như hến, chẳng buồn “góp ý” nữa. Hôm nay, Thầy tôi nhắc tôi: “Hãy đem theo một hay hai người, để từ miệng của hai ba người, mọi lời nói thốt ra đều được đứng vững [trong lý lẽ].”

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

// // Góp ý

Bồn nước toilet bị rò rỉ

Mấy tuần trước, hai cái bồn cầu toilet trong nhà tôi (không phải là cái vừa mới thay hồi năm ngoái) đột nhiên sanh chứng này: nghe tiếng nước nhỏ giọt, cách khoảng vài giây, phát ra từ bồn nước, nhưng không có dấu hiệu nước đổ ra ngoài sàn nhà. Dường như nước rỉ thẳng vào bồn cầu.

“Sưu tầm” trên mạng và “tham vấn” với nhân viên ở HomeDepot thì họ nói do cái chân vịt (flapper) quá cũ, bảo mua cái thằng này về thay: Moen Universal Tank Flapper 3 Way. Tôi mua 1 cái, về thay cho bồn ở lầu 2 trước. Ổn!

Hôm sau bèn chạy ra mua thêm cái nữa, thay cho bồn ở lầu 3 luôn. Không ổn! Vẫn còn nghe tiếng nước nhỏ giọt.

Mở nắp bồn ra xem xét, thấy mực nước hình như hơi cao, gần như muốn tràn vào ống thoát nước (overflow tube), bèn lấy chìa vít siết chặt con vít phao (float adjustment screw), và xả nước thử.  Lần này mực nước chỉ lên đến lằn “water line”. Ổn!

Đọc tiếp...