Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

// // Góp ý

Parry Sound, Ontario

Tuần này tôi rút lui lên Parry Sound để nghỉ ngơi, dưỡng sức. Đời sống của thành phố nhỏ này rất bình lặng. Hôm qua đi tham quan 30000 đảo qua cuộc du ngoạn dài 3 tiếng đồng hồ của công ty Island Queen Cruise, thật thư giản. Có một chú chim, cứ bay bay theo đuôi tàu, thấy là lạ.

Hôm nay có thể sẽ lên thăm Công Viên Killbear để tắm hồ.

Đọc tiếp...

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

// // Góp ý

Sự ác và tính kiên nhẫn của Thiên Chúa

Mấy ngày gần đây, nghe, thấy nhiều điều đang xảy ra tại Việt Nam quanh các vụ người của chính quyền đánh đập đồng bào đi biểu tình chống Trung Quốc, mà phát chán như con gián. Xem những bức ảnh, những đoạn video, đọc những bài blog của những người trong cuộc, dễ khiến lòng người phẫn nộ đối với những sự bất công vô lý.

Đối diện với những cái mà ta cho là tàn ác, xấu xa, vô đạo đức,  phản ứng tự nhiên là muốn tiêu diệt nó đi. Chính Chúa cũng đã đã từng dạy, “nếu tay trái ngươi làm bậy thì hãy cắt bỏ nó đi” (Mt 5:30). Thế nhưng, Lời Chúa trong bài dụ ngôn về cỏ lùng (Mt 13:24-43) dường như muốn thỏ thẻ: hãy kiên nhẫn bằng tính kiên nhẫn của Thiên Chúa. Bởi, khi Thiên Chúa yêu thương tôi, thì Ngài cũng yêu thương kẻ thù của tôi.

Cha Robert Barron giảng: khi cơn ung thư nó đã quấn chặt vào lá phổi, thì phẩu thuật để tận diệt nó đi có thể tạo nguy hiểm đến sinh mạng của bệnh nhân. Trong những lúc này, dường như việc duy nhất có thể làm là: hành động theo lương tâm, nhưng phó thác mọi sự vào Thiên Chúa, và tin tưởng rằng, Ngài dụng đến sự ác—mặc dù nó nằm ngoài ý muốn của Ngài—để dựng lên gương thánh nhân cho Hội Thánh của Ngài.

Hết phẫn nộ.
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

// // Góp ý

Dự án lót gạch sân đậu xe

Tuần này tôi định nghỉ phép một tuần để lót gạch interlock cho phần sân hình chữ L phía sau nhà (khoảng 60+200 ft2).  Tính tới, tính lui, bị hai thằng em chuyên nghiệp của tôi chúng nó dọa đào đất sẽ rất chăm (bởi chúng nó biết rõ tài sửa nhà của tôi), nên sau hơn một ngày bàn tính, cuối cùng thì quyết định chấp nhận giới hạn của bản thân,  thuê người làm quách cho nó nhanh. Hỏi tam đệ tôi nó làm được không, nó bảo được nhưng phải chờ khoảng 2 tháng nó mới rảnh. Èo!
Cuối tuần rồi tam đệ nó đến đo diện tích và ước lượng khoảng $3000 tiền vật liệu. Nó đề nghị chỉ thuê công thôi, còn vật liệu để nó mua dùm, may ra đỡ tốn kém.
Mở mục quảng cáo của tờ Thời Báo ra để “chiếu cố” tình đồng hương. Bác đầu tiên đã đến nhà đo diện tích xong, cho giá $5,400 toàn phần, $3000 nếu chỉ tính tiền công. Èo!
Sáng Thứ Hai, tam đệ bảo để nó hỏi chắc giá tiền vật liệu xem sao. Trong khi chờ đợi, tôi gọi hỏi thêm vài chỗ. Chiều đến, một người thợ khác, bác Dương, đến đo lường và cho giá $3700, bao hết, bảo đảm 2 năm không lún, làm 3 ngày xong. Thêm vào đó, bác ta đã từng làm cho mấy nhà gần xóm tôi, và dẫn tôi đi xem thử một chỗ. Khá!
Sáng Thứ Ba, ông sếp gọi bảo có việc gấp cần nhờ. Bực mình! Xe cạn xăng, muốn nó đạt 110% năng suất thì không dễ. Chiều hôm Thứ Hai tụi nhị đệ chúng nó kéo lên định phụ giúp, giờ còn đang lưỡng lự, hơn nữa nó lại vừa hết bệnh. Thôi, *éo làm, kéo nhau đi chơi.
Tối Thứ Ba, quyết định để cho bác Dương làm, Thứ Sáu sẽ khởi công.
Sáng nay, tôi đã đi làm trở lại.
Cập nhật 30/07/2011 23h00:
Công ty Strawhat của bác Dương và bác Hòa làm khá nhanh nhẹn, khởi công hôm Thứ Năm và chiều Thứ Sáu đã thấy họ đào đất xong.

Mấy ngày đầu của tuần lễ tiếp theo dành cho việc trải đá và cát. Xong thì tốn một tuần hơn để tưới nước cho cát lắng xuống. Lẽ ra chỉ phải mất 1 tuần, nhưng vì gạch chưa có (Hanson Kensington in Appalatian Brown Blend) cho nên tôi đã dùng thêm thời gian để tưới nước cho cát đằm thêm.
Chiều hôm qua từ Huntsville về tới nhà thì thấy mọi việc đã hoàn tất.
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

// // 7 ý kiến

Mang ơn người đền ơn

Trưa Thứ Bảy vừa rồi, một cô gái, trông có vẻ giống người Hàn Quốc, bước vào quán của mẫu thân tôi và gọi một ly nước chanh dây. Tôi chú ý đến cô ta vì thấy cô kéo theo một va-li hành lý, và tôi đoán rằng chắc cô ta đang chuẩn bị đi xa. Sau đó, tôi đóng vai thằng vô trách nhiệm, bỏ ra ngoài tìm đến ghế dài ở nhà che mát công cộng bên cạnh, tạm đóng vai kẻ vô gia cư và ngã lưng nằm xuống đánh một giấc. Độ hơn hai giờ sau, tỉnh giấc quay lại quán thì thấy cô gái kia vẫn còn ngồi đọc sách ở đấy. Hỏi ra thì biết cô từ Nhật Bản mới bay đến Toronto hồi trưa nay, sang đây học Anh ngữ trong mấy tháng hè theo chương trình Homestay, nhưng đến tận nơi gõ cửa chủ nhà trọ mà không ai trả lời. Cô ta nhờ tôi giúp tìm dùm khách sạn trọ qua đêm, để hôm sau sẽ trở lại tìm chủ nhà tiếp. Tôi hứa giúp cô tìm phòng trọ, và cho cô mượn máy để gửi e-mail. Đi ra xe để lấy máy GPS tìm khách sạn gần đấy, tôi định bụng là mời cô ta tạm trọ ở nhà tôi qua đêm, nhưng để thử gọi hỏi giá phòng trọ cho cô trước xem sao đã. Trong lúc mở máy GPS, tôi bảo cô thử điện cho chủ nhà lần nữa xem sao. May thay, lần này chủ nhà bắt máy, bảo rằng họ đang vắng nhà nhưng 30’ sau sẽ trở về. Thế là giải quyết xong vấn đề.  Xong chuyện, Mihoo—tên của cô gái—mang chai rượu vang trong vali ra biếu tôi. Chai rượu này cô ta mua từ bên Nhật để làm quà gặp mặt với chủ nhà. Tôi từ chối, rằng chuyện chẳng có gì để trả ơn, bảo cô hãy giữ tặng cho chủ nhà. Cô bảo là cô còn chai nữa nhỏ hơn, sẽ dùng nó tặng chủ nhà. Giằng co một hồi, tôi sợ chạm tự ái người thiếu nữ đất Phù Tang, nên tôi đành nhận.

Xóm tôi đang ở, có một cụ đã quá tuổi hưu, sống độc thân trong nhà. Bà vợ ông mới mất vài năm trước. Mùa Tuyết đến, anh hàng xóm cạnh nhà thường cào tuyết cho sân nhà ông. Mùa tuyết vừa rồi, khi thấy hai cha con tôi đang cào tuyết trước nhà, ông gọi sang và nhờ cào dùm luôn cho nhà ông. Khi biết anh hàng xóm kế bên ông đi vắng mấy tuần, tôi hứa sẽ giúp dọn sân và đường đi nhà ông mỗi khi tuyết đỗ. Ông cho tôi tờ $5. Tôi không nhận. Ông bèn mang chai rượu nặng ra, rót cho tôi 3 chung, bảo uống cho ấm người. Xong thì ông lấy cây sô-cô-la, loại quí, to đùng, ra biếu tôi. Tôi đoán cây này trị giá không dưới $10.

Khoảng 30 năm về trước tại quê nhà ở ấp Thanh Nhung II, tôi có quen một chị hàng xóm tên Yến, vợ anh Quân. Tôi không còn nhớ vì cớ nào, nhưng đám trẻ tụi tôi hay đến nhà chị chơi, thường giúp chị làm chút việc lặt vặt. Một hôm, chị mời chúng tôi ở lại ăn cơm (tôm kho làm thịt và nước cơm làm canh). Chắc lũ trẻ biết chị mời cho có lệ, nên một mực từ chối. Riêng tôi, có lẽ do đang đói chăng, nên đã vô tư ngồi xuống cầm chén cơm ăn ngon lành.

Vài điều kết, từ 3 câu chuyện trên:

  • Sau 30 năm, tôi vẫn chưa biết làm thế nào để từ chối khéo mà không mất lòng người.
  • Tôi tưởng tôi làm ơn cho người ta, nhưng hóa ra tôi lại mang ơn họ, bởi sự báo đáp quá đà. Ơn của tôi đối với họ thì họ đã trả xong, nhưng lòng rộng lượng của họ có thể sẽ đọng lại suốt đời tôi.
Đọc tiếp...

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

// // Góp ý

Thể kỷ 21 sẽ thuộc về Trung Quốc?

Tối hôm Thứ Hai vừa rồi, nghe chương trình phát thanh CBC Ideas điểm lược cuộc hội luận về Trung Quốc trên diễn đàn Munk hôm 17 tây tháng 6 vừa qua tại Toronto.  Từ đó tôi tìm ra đoạn video trên livestream.com. Đề tài của cuộc hội luận: Phải chăng thế kỷ 21 sẽ thuộc về Trung Quốc (“Will the 21st century belong to China?”). Tham gia cuộc hội luận có 4 nhân vật, đều đàm luận rất vui nhộn, đặc biệt là bác Niall Ferguson—có chút trào phúng trong lối nói chuyện.  Nhưng tôi chú ý đến phần trình bày của bác David Daokui Li, kinh tế gia và giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu về Trung Quốc Trong Nền Kinh Tế Toàn Cầu , thuộc Đại Học Tsinghua (Bắc Kinh). Bác Li còn là thành viên trong Ủy Ban Chính Sách Tiền Tệ Quốc Gia, một cơ quan cố vấn cho Ngân Hàng Trung ương Trung Quốc. Tóm tắc vài ý chính của bác Li:
  1. Mức tăng trưởng của TQ trong 30 năm vừa qua là rất đáng kể. Nhưng con đường chính sách nhà nước TQ—cải cách và mở cửa—chỉ thực thi được phân nửa. TQ hãy còn rất nhiều tiềm lực để bước đi quảng đường còn lại.
  2. “Thống trị thế giới không phải là mục tiêu của TQ. Tư tưởng Khổng giáo không cho phép chúng tôi làm vậy. Chúng tôi đơn giản chỉ muốn phục hồi một quốc gia vĩ đại như thời của vị Hoàng Đế đầu tiên của Trung Hoa.”
  3. Khi được đề cập (49:00:00) về các sự kiện căng thẳng trong năm qua về tranh chấp Biển Đông với Nhật Bản, Nam Hàn, Việt Nam, và Phi Luật Tân, bác Li phát biểu: Thử xét 4 phe tranh chấp trong các sự kiện của năm vừa rồi, phe gây hấn trước tiên không phải là TQ.
  4. Hãy nhẫn nại đối với những biến chuyển của TQ. Khi chúng ta chống đối hoặc lo lắng về sự vương lên của TQ, chúng ta tự tạo nên khó khăn cho thế giới, khiêu khích các quyền lực tiêu cực và đa nghi bên trong TQ. Thế kỷ 21 sẽ thuộc về TQ, cũng như  nó sẽ thuộc về bất kỳ ai chịu xuôi theo dòng nước. Chúng ta sẽ cùng nhau thống trị thế kỷ này.
Cảm tưởng sau khi theo dõi cuộc đàm luận:
  • Khi người Trung Quốc nói rằng họ muốn khôi phục lại sự vinh quang của Tần Thủy Hoàng, cả thế giới cần nên e ngại.
  • Mộng làm bá chủ thế giới của TQ, nếu có, sẽ bị cản trở bởi lòng kiêu căng của chính họ.
Đọc tiếp...