Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

// // Góp ý

Bí Tích Thánh Thể: Thức ăn của thần linh

Suy ngẫm cho thánh lễ Mình và Máu Chúa Kitô (Corpus Christi) vừa qua…
“51Ta là bánh hằng sống từ Trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh thầy sẽ ban tặng, chính là thịt ta đây, để cho thế gian được sống… 52 Người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: "Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được? " 53 Đức Giê-su nói với họ: "Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. 54 Ai ăn thịt và uống máu ta, thì được sống muôn đời, và ta sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, 55vì thịt ta thật là của ăn, và máu ta thật là của uống. 56 Ai ăn thịt và uống máu ta, thì ở lại trong ta, và thầy ở lại trong người ấy.”   (jn 6:51-56)

26 Cũng trong bữa ăn, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho môn đệ và nói: "Anh em cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy." 27 Rồi Người cầm lấy chén, dâng lời tạ ơn, trao cho môn đệ và nói: "Tất cả anh em hãy uống chén này, 28 vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội. (Mt 26:26-28)
“Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?” Một câu hỏi còn vang động cho đến hôm nay đối với nhiều người. Khó có thể chấp nhận được rằng sau vài câu “hocus pocus” của vị linh mục chủ tế thì miếng bánh tráng đơn sơ và chén rượu nho nồng, được pha lẫn chút nước, đột nhiên biến thành mình và máu của một người. Huống hồ chi lại bảo người ta hãy ăn thịt và uống máu ấy đi.  Vậy thì cơn cớ nào khiến tôi tin cậy ở một điều mà bình thường dễ bị chế ngạo là mê tín dị đoan. Thử điểm qua vài lý do sau:
  1. Tôi tin Đức Giêsu Kitô là đường để nên thánh, là nguồn của mọi sự thật, và là sự sống bất diệt. Vì thế, tôi phải tin rằng khi Ngài chỉ miếng bánh và nói rằng “này là mình Thầy”, thì đó thật là Mình Thánh Chúa tôi, bởi Sự Thật không thể nói ngoa.
  2. Có những sự việc được biến thành hiện thực chỉ qua lời nói, bởi thẩm quyền của người nói lên nó. Ví dụ, chủ tọa trong phiên họp đứng lên phát biểu, “tôi tuyên bố phiên họp này chấm dứt”, thì phiên họp chấm dứt. Vậy thì khi vị Chúa Tể Càn Khôn cầm miếng bánh lên mà bảo “này là mình ta”, thì sao?
  3. Thịt và máu kia chớ phải là của xác phàm, mà là Mình và Máu Thánh của Đức Chúa Trời. Có người đã đem miếng bánh, đã được thánh hóa, vào lăng kính hiển vi để tìm dấu vết của của tế bào con người. Nhưng, nào ai xác nhận được những tế bào của một người vô nhiễm nguyên tội nó có hình thù như thế nào, và lăng kính tinh vi của khoa học hiện đại có đủ khả năng phát hiện ra chúng hay không?
  4. Thức ăn thần thánh ấy là một món quà quí báu của Ông Trời mà Hội Thánh được kế thừa, và tôi, một phần thân thể của Hội Thánh ấy, từng buồn rầu khôn xiết mỗi khi không được dự phần trong bửa tiệc phát quà ấy. Trong những lúc ấy, kẻ đói khát như tôi tìm được sự nuôi dưỡng cầm chừng, qua việc đọc Lời Chúa và tìm nghe các bài giảng bởi các bậc thừa sai của Ngài.
Người ta thường chọn thức ăn sao để giúp họ sống lâu, sống khỏe. Qua Bí Tích Thánh Thể, Thiên Chúa tiếp tục nặn đúc tôi theo khuông mẫu của Ngài, để cho bí tích ấy, qua tác động của thể chất, đem lại sự sống—sự hồi sinh—cho tâm linh. Và đồng thời, bí tích ấy còn nhắc nhở sống chia sẻ với anh chị em đồng loại, theo lời giảng của Đức Thánh Cha Benedict XVI:
Those who recognize Jesus in the Blessed Sacrament, recognize their brother who suffers, who is hungry and thirsty, who is a stranger, naked, sick, imprisoned, and they are attentive to every person, committing themselves, in a concrete way, to those who are in need. So from the gift of Christ's love comes our special responsibility as Christians in building a cohesive, just and fraternal society. Especially in our time when globalization makes us increasingly dependent upon each other, Christianity can and must ensure that this unity will not be built without God, without true Love. This would give way to confusion and individualism, the oppression of some against others. The Gospel has always aimed at the unity of the human family, a unity not imposed from above, or by ideological or economic interests, but from a sense of responsibility towards each other, because we identify ourselves as members of the same body, the body of Christ, because we have learned and continually learn from the Sacrament of the Altar that sharing, love is the path of true justice.
Hơn nữa, Bí Tích Thánh Thể còn nêu gương về sự hiến dâng:
When He said: This is my body which is given to you, this is my blood shed for you and for the multitude, what happened? Jesus in that gesture anticipates the event of Calvary. He accepts his passion out of love, with its trial and its violence, even to death on the cross; by accepting it in this way he transforms it into an act of giving. This is the transformation that the world needs most, because he redeems it from within, he opens it up to the Kingdom of Heaven. But God always wants to accomplish this renewal of the world through the same path followed by Christ, indeed, the path that is Himself. There is nothing magic in Christianity. There are no shortcuts, but everything passes through the patient and humble logic of the grain of wheat that is broken to give life, the logic of faith that moves mountains with the gentle power of God.
Đón nhận khổ nạn với lòng mến, và từ đó biến sự phiền phức, sự ngược đãi, thành một hành động hiến tặng đối với chính những ai đang gây lụy phiền cho chúng ta.

0 ý kiến:

Đăng nhận xét