Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011

// // Góp ý

Thư cho đường muội

Tuần rồi tôi nhận được tin nhắn của T. Xem chừng nó đang gặp chút rối rắm trong cuộc sống. Định gọi điện cho cô em họ này của tôi để hỏi thăm mà nó không cho, đành phải dùng email để an ủi nó vài câu. Những lời này tôi viết hồi đêm hôm qua:

T em,
Nếu vậy thì cuối tuần nào em rãnh thì mình hẹn lên Yahoo nói chuyện nha. Sẵn đây cho anh hỏi thăm chút...
[…]
Nhớ lúc trước đi đưa đám của Bà Nội, trên đường chở em về, anh có nói với em là em có cần gì thì biên thư cho anh biết, em còn nhớ không? Nay thì cũng như vậy. Nếu em có khó khăn gì thì hãy nói cho anh biết. Nếu không vượt quá khả năng hiện thời của anh thì anh nhất định sẽ giúp em. Đừng bao giờ dại dột nghĩ đến việc "không muốn sống nữa" mà phải xem mọi khó khăn trong cuộc đời là một sự thử thách em cần phải vượt qua, và với sự cố gắng, em nhất định sẽ vượt qua. Ông Trời luôn thương yêu và giúp đỡ những ai biết tự giúp mình. Hãy kiên nhẫn, thì có lẽ em sẽ ngạc nhiên với thành quả bởi những nỗ lực của chính mình.
Bây giờ cho anh hỏi thêm về chuyện riêng của em. Có phải lý do em và chồng em chia tay là vì […] không? Nếu đúng là vậy thì em cũng đừng quá đau buồn. Ở đời có vô số chuyện tốt và cơ hội để cho ta làm. Một cánh cửa này đóng lại thì sẽ có một cánh cửa khác đang được mở. Có lẽ định mệnh đã có một sự an bài khác cho cuộc đời em. Cho nên, dù buồn thì vẫn buồn, vì mình là con người chứ không phải khúc cây. Nhưng hãy tỉnh táo để kịp thời bắt lấy những cơ hội khác mà cuộc đời sẽ dẫn tới.
Vài lời thăm em. Anh chúc em luôn bình an và yêu đời. Mình sẽ có nhiều cơ hội khác để tâm sự thêm.
T.B: Anh thích cái nick của em: "only love for you".  Dường như nó nói lên sự vị tha của em dành cho người em yêu mến: "only love for you, [and I expect nothing in return]".

Trước đó, T viết:

[...] em kg muốn sống nữa...em kg còn chút sức lực nào nữa.em kg còn ai để chia sẻ nữa anh ơi!...mỗi lúc buồn và cô đơn nhất em luôn nhớ về Nội anh à, em có nói chuyện cho Nội nghe....em khùng rồi fải kg anh?

Thứ Năm này là ngày giỗ thứ 13 của Bà Nội chúng tôi. Hai đứa chúng tôi cùng chung một phần phúc là đã một thời được Nội tôi một tay nuôi dưỡng, trước là tôi, và sau là T.

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

// // Góp ý

Thuyết tận thế

Mấy tuần gần đây, dư luận đã dễ đưa bác Harold Camping lên hàng tiếng tăm nhất nhì thế giới. Tham khảo thêm hai bài phản biện của bác Jimmy Akin của mạng catholic.com (ở đâyđây) về lời tiên đoán tận thế của bác Camping.

Người ta “tính toán” về ngày tận thế, ngay cả khi chính Chúa Giêsu đã tuyên bố “không ai biết được ngày hay giờ, ngoại trừ Đức Chúa Cha” (Mark 13:32), chẳng khác nào lúc xưa tôi đã từng táy máy về trò bói toán. Dường như nó gắng liền với tội kiêu ngạo của tổ tiên, khi Chúa Giêsu phán “đừng ăn quả cấm, kẻo phải chết”, và ta đã ngang bướng trả lời bằng hành động, rằng “ta sẽ không chết”. Càng tai hại hơn, khi người ta lý luận rằng “Thánh Kinh bảo chi tiết rằng ngày đó sẽ tận thế; và nếu đến ngày đó không có gì xãy ra, thì Thiên Chúa đã nói dối.” Người ta thà cho rằng kẻ khác sai, ngay cả khi kẻ ấy chính là Đấng Toàn Năng, hơn là tự nhận mình sai.

Sư thật là, “tận thế” vẫn đến hằng ngày đối với 154,000 người trên thế giới (nguồn: bspcn.com - 20 things that happen in 1 minute).

Ngẫm lại, sự kiện mà thỉnh thoảng có người hô hào “tận thế” cũng không hẳn hoàn toàn xấu. Vì, nếu có người do vụ này mà trở nên bần cùng, thì đó cũng là một dịp may cho họ, bởi cuộc sống khó nghèo cũng có cái phúc của nó.  Nhân loại dễ ngủ quên trong hoan lạc, và cần được nhắc nhở rằng trần đời này thoáng rồi sẽ qua.

Dường như, tùy theo niềm tin, người ta có hai lối ứng xử khi biết rằng mình sắp chết:

  1. tận hưởng cho hết những gì thế gian này cống hiến,
  2. tận hiến tất cả khoảng thời gian còn lại cho người thân và cho tha nhân.

Hy vọng rằng, khi  đã tận dụng phương kế 1, thì sự khoan dung vô bờ của Thiên Chúa sẽ chừa cho chúng ta còn chút ít thời gian và nghị lực để bắt tay ngay vào phương kế 2.

Quan điểm của kẻ mộ đạo: sống như thể hôm nay là ngày tận thế. Và, lập tức, tâm tư này dẫn đến nghi vấn kia: nếu hôm nay tận thế, tôi sẽ được lên Thiên Đàng hay sẽ xuống Hỏa Ngục? Câu trả lời gián tiếp: nếu chết hôm nay mà tôi sa Hỏa Ngục, thì cho dù có được sống thêm ngàn năm nữa tôi cũng sẽ chẳng làm được gì khác hơn. Cho nên, mỗi sớm mai thức dậy mà vẫn còn thoi thóp thở, thì đã đủ cớ để thầm cảm ơn Tạo Hóa đã còn chừa cho tôi thêm cơ hội để hoán cải.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

// // Góp ý

Bracebridge, ON

Chúa Nhật vừa rồi, nhân dịp Lễ Nữ Hoàng, tôi làm một chuyến đột xuất lên miền bắc Ontario, dừng chân ngủ qua đêm tại thị xã Bracebridge, vùng Muskoka.

Sáng Thứ Hai, đi tham quan mấy thác nước—khu vực này có nhiều thác thiên nhiên, được khai thác làm trạm thủy điện.  Xem được 2 thác nước (Bracebridge Falls và Wilson’s Falls) thì trời âm u và mưa, nên thôi về. Về tới Vaughan, thì trời trở cơn mưa to gió lớn, mây phủ mịt mù, tưởng chừng “Ông Trốt” lại đang lẫn quẫn đâu đấy, bèn cẩn thận tọt về nhà cho mau.

Về vừa đến nhà thì trời quang, mây tạnh.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

// // Góp ý

Hội Thánh công giáo

Lesley-Anne Knight của hội Caritas Internationalis:

[trích lời Đức Thánh Cha Benedict 16] “Đừng nên dùng [việc làm] từ thiện (charity) làm phương cách để kết nạp người ta vào đạo”. Nhưng, như thế không có nghĩa rằng ta tránh làm chứng về tình yêu của Thiên Chúa cho toàn thể nhân loại, qua việc làm của chúng ta.

Người Kitô hữu biết khi nào là lúc cần nói về Chúa, và khi nào nên im lặng, nhường lời cho tình yêu.

Noi gương vị Chủ Chiên Trọn Lành, đức mến (charity)  của chúng ta được tỏ ra cho mọi người, và do đó Hội Thánh của chúng ta là Hội Thánh Công giáo (“công” như trong “công chúng”, tức là “bao gồm tất cả”). Cho nên, hơn ai hết, người Công Giáo không có cớ gì để kỳ thị, dù là kỳ thị (thù ghét) tôn giáo, hay sắc tộc, hay đảng phái.

Đọc tiếp...

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

// // Góp ý

Thể thao và linh thao

Vừa xem cái này trên đài saltandlighttv: tập tạ và lần hạt mân côi,  cùng một lúc.

Wow! Làm cách nào để vừa tập võ vừa đọc kinh cùng một lúc, ta!Smile

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

// // Góp ý

Bầu cử Canada 2011

Theo dõi cuộc bầu cử liên bang Canada kỳ này, tôi không khỏi nảy lên vài ý tưởng:
  1. thượng nghị viện không đồng nhịp với người dân,
  2. đảng Tự Do đã lạm dụng cơ hội,
  3. đảng Dân Chủ vớt vác được đòn “gió đổi thay”
Thử ôn lại các diễn biến dẫn đến cuộc bầu cử:
  1. vào 9 tháng 3: Ông chủ tịch thượng viện mách ủy ban thượng nghị viện, rằng chính phủ “có thể” đã khinh thường nghị viện vì không đồng ý với yêu cầu của phe đối lập v/v công bố chi tiết và chi phí của các dự luật.
  2. 21 tháng 3: ủy ban phán - chính phủ đã khinh thường nghị viện (in contempt of parliament).
  3. 23 tháng 3: Đảng Tự Do ra kiến nghị: bỏ phiếu bất tín nhiệm (non-confidence vote) đối với chính phủ.
  4. 25 tháng 3: thượng viện bỏ phiếu 156/145 bất tín nhiệm. Thế là chính phủ của Thủ Tướng Stephen Harper sụp đổ và cuộc tổng tuyển cử sẽ được tổ chức vào 2 tháng 5 (các đảng phái chỉ có một tháng để vận động).
Kết quả: Đảng Bảo Thủ của bác Harper đã được dân tín nhiệm, từ vị trí chính quyền thiểu số chuyển sang chính quyền đa số, với 167/308 số ghế được bầu (ông Harper chỉ cần 155 ghế để đạt vị trí đa số). Đây cũng là giải đáp cho 2 vấn đề nêu trên:
  1. Với đa số ghế trong nghị viện, bác Harper sẽ không dễ bị áp đảo bởi lá bài “khinh thường nghị viện” nữa.
  2. Lạm dụng cơ hội, Đảng Tự Do đã phải trả một giá rất đắc.
Trong quá trình tranh cử, có một lời kêu nài duy nhất về bác Harper khiến tôi chú ý: ông ta có vẻ ngạo mạn. À, ranh giới giữa lòng tự tin và tính ngạo mạn quả là khó phân biệt nhỉ! Tôi đoán rằng, bác Jack Layton đã lợi dụng điểm này để đánh một đòn “đừng sợ gió đổi thay”, kéo về phía mình một số những ai cho rằng Harper ngạo mạn, và do đó đã đoạt được giải “Đảng Đối Lập Trung Thành của Nữ Hoàng” cho đảng Tân Dân Chủ, bằng không thì đảng Bảo Thủ lại còn thắng lớn hơn nữa cơ.
Đọc tiếp...

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

// // 2 ý kiến

Bin Laden và công lý

Lm. Federico Lombardi của Tòa Thánh Vatican phát ngôn về tin Osama Bin Laden bị giết:

“Đối diện với cái chết của một người, một Kitô hữu chẳng bao giờ hoan hỷ, mà chúng ta suy ngẫm về trọng trách của mỗi người trước mặt Thượng Đế và trước mặt đồng loại. Chúng ta cầu mong và kiên quyết không để sự kiện nào dấy lên lòng hận thù, mà ngược lại, dùng nó như điều kiện tạo nên hòa bình.”

Thử tưởng tượng, nếu sau 9/11/2001, nước Mỹ đã không phản đòn, không nằng nặc đòi “công lý”, mà ngược lại, noi gương thương khó của Chúa Giêsu mà nhẫn nhịn, can trường, nó đánh sập song tháp của mình thì mình xây tứ tháp, thì thế giới bây giờ sẽ như thế nào nhỉ: al Qaeda sẽ càng lộng hành hơn,  hay đã bị thẹn đến chỗ tự tận diệt mình từ lâu?

Kẻ nhu mì sẽ thừa hưởng Trái Đất. ;-)

Đọc tiếp...