Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

// // Góp ý

Thuốc phiện của nhân loại

Tối nay dự tiệc sinh nhật và ngủ qua đêm tại nhà cu J. Đồng thời được dịp nói chuyện và thăm hỏi với Ngũ Cô, được biết bé T nay đã học lớp 11. Mau thật.

Đọc nhanh vài bài blog trước khi đi ngủ, thấy bài này của Spiritual Exercises blog (blog Linh Thao) tạo chút chú ý.

Karl Marx có lần viết: "Tôn giáo là tiếng thở dài của loài người bị đàn áp, trái tim của một thế giới không trái tim, và linh hồn của những điều kiện vô hồn. Nó là thuốc phiện của nhân dân." 

Văn hào người Ba Lan,  Czeslaw Milosz, phản biện rất hay: thuốc phiện của nhân dân không phải là niềm tin về một thế giới mà cừu non sẽ ngủ yên bình bên cạnh sư tử.  Thuốc phiện thật sự của nhân loại chính là niềm tin vào sự vô thưởng vô phạt sau cái chết--vào sự an ủi lớn ở ý tưởng rằng sự bội bạc, lòng tham, sự hèn nhát, và sự sát nhân của chúng ta sẽ không phải đối diện với sự phán xét nơi cõi chết. 

Gợi nhớ thủ đoạn của Sa-tăng trong vườn địa đàng: Kẻ lừa dối đã khiến  người phàm tin rằng chính Thượng Đế đã lừa dối.
Đọc tiếp...

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

// // Góp ý

Cầu cho Nhật Bản

Trưa Thứ Sáu vừa rồi, tôi đang ngồi làm việc thì nghe tin: Nhật Bản vừa trải qua cơn động đất và sóng thần ở miền đông bắc. Nghe tin báo khoản vài chục người bị mất tích, tôi nghĩ thầm: quả là một cường quốc có chuẩn bị cho thiên tai có khác. Nhất thời tôi quên vụ Katrina, quên rằng dù một quốc gia hùng mạnh đến mấy cũng phải bó tay với sức mạnh của thiên nhiên.

Cuối tuần theo dõi diễn biến, cảnh hoang tàn, nhìn những cơn lũ chầm chậm cuốn trôi từng ngôi nhà, từng làng xóm, từ từ tôi nhận thức được mức trầm trọng của sự kiện.

Trưa nay vừa ngồi ăn trưa, vừa xem CNN trên máy iPod, thấy một người đàng ông phát biểu làm tôi giật mình: “Tôi vừa chạy lên trên khu đất cao xong, ngoái lại nhìn thì vừa kịp lúc thấy nước lũ cuốn trôi căn nhà tôi đi. Lúc đó trong lòng tôi chán nản kinh khủng.”

Ôi, cái cảm giác trắng tay, buộc phải khởi đầu lại cuộc sống từ con số không, những người “Thuyền Nhân” Việt Nam như tôi đã một lần thấm thía. Lúc bấy giờ, người Nhật Bản đã mở rộng vòng tay cứu trợ, đón chúng tôi vào quốc gia họ. Nhớ lúc nhập trại Omura, bác thủ kho mà lũ trẻ chúng tôi gọi là “bố” (Ô-tô-sàn), đôi lúc thấy bọn tôi vây quanh, ông bèn mở kho lấy cái quần dài, hoặc mảnh áo sơ mi mới thơm, hoặc đôi giày bata, đưa tặng chúng tôi.

Tai họa đến bằng cặp ba: động đất, sóng thần, rồi hiểm họa nguyên tử. Hôm nay, những người ân nhân kia là kẻ đang cần sự cứu trợ.

#prayforjapan.

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2011

// // Góp ý

Chối mình để tìm lại mình

TGM Chaput viết:

Như Thánh Kinh đã dạy, khi ta từ chối mình, ta lại tìm được mình; vì bởi chúng ta bất toàn, chúng ta bất an, nên chúng ta không trọn vẹn là chính mình nếu không nhờ có Thiên Chúa.

Nghe có chút âm hưởng của thánh Âu-Tinh (thành Hippo): "Linh hồn tôi không yên nghỉ, cho đến khi nào nó yên nghỉ trong Chúa tôi" (x. Confessions).

Gợi nhớ tối Thứ Tư, trong buổi Lễ Tro khởi đầu Mùa Chay, Cha Tập đã giảng ngắn gọn:

Tại sao các điều răn của Chúa chỉ buộc "mến Chúa và yêu người", mà không nói gì đến bản thân ta? Đó là vì "mến Chúa và yêu người" chỉ là phương tiện và là phương thức. Mục tiêu và kết quả chính là bản thân ta.

Gợi nhớ vị Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 của Phật Giáo Tây Tạng cũng đã có lần nói: "Approach love … with reckless abandon" (Đối diện với tình yêu […] với sự đam mê cuồng nhiệt).  Yêu cuồng nhiệt tức là không giữ lại điều gì, không đòi hỏi điều gì cho bản thân mình, tuyệt đối đặt lợi ích của kẻ được yêu trên hết. 

Thi thoảng trong nghề nghiệp tôi cảm thấy bản thân bị người ta lợi dụng nhiều, như thể họ làm vậy là bất công đối với tôi.  Nếu tôi không nghe lầm, thì những lời giảng trên kia đang dạy tôi: hãy vui vẻ để cho người lợi dụng.

Tiềm ẩn trong lối suy nghĩ đó là một chút hiểm nguy: sự đam mê cuồng nhiệt của tôi dễ bị lợi dụng đến mức độ dẫn tôi rời xa với cuộc sống thánh thiện. Thật là tội nghiệp, nếu sự chịu đựng của tôi liên lụy đến những người khác chung quanh tôi.  Cho nên, cần có Ơn Soi Sáng của Chúa Thánh Thần, để giúp tôi phân biệt được sự lợi dụng nào là noi gương Chúa Giêsu và đẹp lòng Chúa Cha, còn sự lợi dụng nào sẽ dẫn tôi đến sự nô lệ của quỷ thần.

Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2011

// // Góp ý

Shannon Elizabeth

Đêm qua chiêm bao, gặp hai chuyện lãng xẹt …

#1: Tôi cãi cọ với Cửu Thúc tôi về cách dạy con, nhân dịp thấy thằng em họ (~6-7 tuổi, không phải con của Cửu Thúc) nó lêu lỏng. Tôi nói: “Thương con cho roi cho vọt. Sao chú không la rầy nó, để thả lỏng cho nó quá nó hư!” Thúc trả lời: “Mầy la rầy nó quá để làm gì, phản tác dụng. Cứ để tự nhiên, mọi việc đâu sẽ vào đấy!” Điều lạ là, nếu xét quan điểm ngoài đời, lẽ ra tôi và cửu thúc phải đổi vị trí mới đúng.

#2: Đi ăn tiệc, thấy cô bạn này của tôi buồn rầu giữa tiệc vui. Hỏi ra thì biết cô đang có mang, mà chẳng biết thằng nào là thủ phạm. Tự nhiên mình thốt lên câu an ủi lãng xẹt: “Thôi cô đừng buồn. Tôi sẽ giúp cô chăm sóc đứa bé khi nó chào đời.” What?????

Đầu óc có vấn đề.

Đọc tiếp...