Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

// // Góp ý

Phép lạ

Michael Coren, viết trên catholicregister.org:

Stephanie is six years older than me and lives in Britain. We both loved our parents but a series of arguments and feuds drove a knife into the family and Stephanie distanced herself from us. No blame, just a stew of reasons that seem wildly inconsequential with the clarity of hindsight. I had tried to make contact with her but didn’t even know her married name and in which town she lived. As for prayer, I was frightened that the answer might not be the one I desired. As Christmas approached, however, I did humble myself and ask God for my sister to become part of my life once again.

Không có gì mà không có thể được … nếu lòng tôi biết mở rộng.

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

// // 2 ý kiến

Lú lẫn

Nằm mơ thấy mình đang đứng trước bồn tiểu công cộng. Thế là cứ thoải mái mà ... tè.
Chưa đến 60 mà đã lú lẫn cha nó rồi!
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

// // Góp ý

Đang thắc mắc …

…tại sao Sơ Lan lại gọi Chúa Giêsu là Cha, thay vì Anh Cả:
…Được một lúc lâu, tâm hồn con lắng xuống trong đau thương, con nghe như có tiếng văng vẳng bên tai: Cha còn đau khổ biết là dường nào!  Cha còn đau khổ biết là dường nào nữa con ơi!  Rồi cứ vang vang lặp đi lặp lại nhiều lần cho đến khi con nhận ra Chúa Giêsu còn đau khổ biết là dường nào so với tình yêu vô bờ bến  của Chúa dành cho tất cả mọi người chúng con…
Đọc tiếp...
// // Góp ý

Nói lên sự thật, với giá nào?

Bức điện thư dây chuyền tựa “Thế giới xung quanh Gia Đinh Phạm Duy” (mà tôi nghi là một việc làm của Sinh Tử Lệnh) mấy ngày qua đã tạo cơ hội đối thoại giữa tôi và một vị tiền bối ở phương xa (tạm gọi là X). Đây là lần trao đổi sau cùng:
from Thanh Hai Tran
to      X
date  Tue, Dec 28, 2010 at 3:03 PM
subject Re: Thế giới xung quanh Gia Đinh Phạm Duy
Lời nói cũng có thể hại người, X à. Dù cho những gì mình nói lên đều là sự thật đi chăng nữa, sự thật (hay lỗi lầm) riêng tư của người nào đó mà mình rêu rao cho người khác, nơi chốn thiên hạ, tạo nên dư luận, thì không đúng. Nếu X ý thức được thêm điều này, thì sau này X thành thánh lên Trời, còn con ở dưới luyện ngục vì bản thân con tự biết tội lỗi đầy đầu, sẽ có X cầu nguyện dùm cho con, chừng ấy lời cầu nguyện của X sẽ hữu hiệu hơn vạn lần.

Còn nữa, X đừng bao giờ nghĩ đến việc tự tử nữa. Mạng sống của mình là ơn Trời cho. Đời có thống khổ thế nào thì cũng chỉ là sự tinh luyện bởi Trời, để qua sự chịu đựng của mình mà biến cuộc đời mình trở nên thánh thiện. Tự ý kết liễu cuộc đời mình là một sự từ chối trầm trọng đối với Ơn Trời; vậy thì làm sao xứng đáng lãnh nhận phần thưởng hạnh phúc vĩnh cửu ở đời sau cho được?

Hễ đối thoại với vị tiền bối nào (lớn tuổi bậc cô chú đối với tôi) thì tôi cũng đều e dè sẽ bị mắng rằng “con nít miệng còn hôi sữa, đã hiểu biết đến đâu mà lại lên lớp dạy đời”. Cho nên, tôi đang hồi hộp chờ đợi thêm một đợt hình phạt “vạ tuyệt thông” sắp đến.

Cập nhật 31-12-2010 03:27AM ET:
Ghi lại cho đủ đầy thông tin. Phản hồi nhận được vào 06:30PM cùng ngày hôm nọ, là thông điệp tôi có thể phiên dịch tóm tắc bằng 3 chữ: "Đồ mất dạy!"
Ouch! Xem chừng đối tượng đã cảm giác bị xúc phạm ghê gớm, làm tôi có chút hối tiếc. Quái thay, tôi vẫn tin rằng việc làm này sẽ có lợi ích dài hạn. Điều tôi lo nhất không phải là bị giận, mà là rồi thì đâu sẽ vào đấy như không có gì xảy ra.
Nếu được cơ hội, tôi sẽ hỏi hai câu này:
  1. phải chăng giận vì chạm tự ái, hay là vì tôi đã nói oan (và oan chỗ nào)?
  2. nếu cho rằng tôi "hỗn xược" thì tất nhiên không cần kẻ hậu bối như tôi nói lên cũng đã thừa hiểu, thế thì vẫn làm với lý do gì?
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

// // 2 ý kiến

Gương thánh Giuse

  
im lặng
Đọc tiếp...
// // Góp ý

Nguyệt thực 2010

Đọc tiếp...

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

// // Góp ý

Xe chết máy

Trưa Thứ Bảy vừa rồi tôi xách xe chạy ra FutureShop mua cái MS Office cho phụ thân (cụ chê Open Office khó dùng).  Đang chạy thì đột nhiên chết máy.Trước đó, đã thấy có triệu chứng lạ: đèn ABS chớp nháy liên tục.

Đút chìa vào chả thấy đèn đóm hiện lên gì hết. Liền nghi là hư bình, bởi lâu nay quên châm nước. :-(
Định cuốc bộ đến Cà-nấy-điền Tai-gờ tậu ngay cái bình mới, nhưng thử mở buồng máy ra nghía xem nó có sợ mình mà nổ máy trở lại không đã. Thấy cọc bình điện bị đóng muối khắp, bèn lấy giấy lau chùi sạch sẽ. Xong thì chui vô xe thử đề lại, nào ngờ đâu nó nổ ngon lành. Hú hồn. Đỡ tốn.

Có thể đây là gợi ý của Ông Trời về hai điều: Con nên đi xe buýt đi làm để có thêm thời gian nói chuyện với Ta hơn. ;-)
Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

// // Góp ý

Humanae Vitae

Đang nghe đọc thông điệp Humanae Vitae của ĐTC Phaolô VI.
Đọc tiếp...

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

// // Góp ý

Mục đích không biện minh cho thủ đoạn

Trưa nay tán dóc với 2 đồng nghiệp (1 trong 2 là ông sếp tôi từ Colorado sang viếng thăm nhân dịp Giáng Sinh) về hiện tượng Wikileaks. Xem chừng quan điểm của tôi thuộc vào nhóm thiểu số.
Vấn đề phải/trái thật rõ ràng nếu là một chiếc xe hay một phần mềm vi tính: dùng đồ ăn cắp là trái với pháp luật. Tưởng chừng lý lẽ đơn giản này cũng áp dụng cho thông tin bi đánh cắp, nhưng Hoa Kỳ họ bị ngặt bởi cái gọi là "đạo luật tự do thông tin", tự nhiên một việc bình thường là phạm pháp thì nay lại trở thành hợp pháp.
Luật đời là thế: tự tạo ra trường hợp ngoại lệ, xem chừng sẽ giải quyết được nan đề hiện tại, nhưng rồi nó sẽ quay lại cắn đít mình trong một ngày không xa.
Lần nữa gợi lên hệ quả của Tội Tổ Tông.
Đức Mẹ Guadalupe, Từ Mẫu của toàn Châu Mỹ, xin cầu cho chúng con.
Đọc tiếp...
// // Góp ý

Không mích lòng

Giật mình tỉnh giấc. Nằm nghe bài giảng của Tgm Chaput cho Phúc Âm Chúa Nhật vừa rồi, tôi  để ý đến câu này: "Phúc cho ai không bị tôi làm mích lòng." (Luke 7:23)

Phúc cho ai biết nhận mình sai và biết sửa đổi. Phúc cho ai không bị chạm tự ái khi bị chê rằng "đồ giả nhân giả nghĩa", mà phải biết hoán cải không ngừng, sao cho không còn là giả nhân giả nghĩa.

Ở một mức độ nào đó, tôi cũng là một kẻ giả nhân giả nghĩa.
Đọc tiếp...

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010

// // 2 ý kiến

Tôn giáo tốt hay xấu cho nhân loại?

Tuần rồi viết bài này nửa chừng thì cụt hứng, bèn khép lại. Sáng nay đưa mẫu thân ra bến xe đò xong, trên đường về tự nhiên máy iPod phát nhầm bài giảng này của TGM Richard Smith của Edmonton mà trước đây tôi đã nghe đi nghe lại nhiều lần, về "Hội Thánh hiệp nhất, thánh thiện, công giáo, và tông truyền", gợi thêm chút cảm hứng để sửa lại cho gọn:
---

Biết qua blog của Lm. Raymond de Souza: Tối Thứ Sáu hồi 26 tây tháng 11 vừa qua, một tín đồ Công Giáo khiêm tốn tên Tony Blair đã tranh luận với một nhà chỉ trích tôn giáo lừng danh tên Christopher Hitchens. Đề tài tranh luận: Phải chăng tôn giáo là lực lượng cho sự thiện?

Vài cảm giác cá nhân. Thứ nhất, sở dĩ nhân loại chúng ta cảm thấy cần thiết đặt ra câu hỏi trên, biểu lộ rằng thế nhân càng ngày càng hiểu sai ý nghĩa của hai chữ “tôn giáo”. Thư hai, việc bác Hitchens hay trích lời các tác giả thần học Công Giáo, cho dù trích là để chỉ trích, cho thấy bác ta cho rằng Công Giáo là tiêu biểu cho những gì người phàm hiểu là “tôn giáo”. Nếu thật vậy thì đây là một điềm hy vọng tốt lành, và những điều chỉ trích của bác ta là những thử thách cho các tín đồ Công Giáo nói riêng và mọi tôn giáo nói chung, để kiểm chứng xem niềm tin của đạo mình có phù hợp với những gì Christopher Hitchens tố cáo hay không? Những thử thách ấy là:
  1. Nếu quan niệm đạo đức vốn tiềm tàng trong tâm trí của mỗi người (đạo Công Giáo quan niệm điều này), vậy thì ta còn cần đến tôn giáo để làm gì?
  2. Phải chăng những hành động độc ác nhân danh tôn giáo là chính do các giới luật của tôn giáo gây nên? (e.g. Apologia của HY John Henry Newman; nạn diệt chủng Hutu)
  3. Tôn giáo khuyến khích tính kỳ thị, e.g. đạo của tôi mới là đạo thật, mọi đạo khác đều dựa trên nền tảng sai lầm?
  4. Tôn giáo buộc một con người tử tế có hành động tàn nhẫn, như lời của nhà Vật Lý Steven Weinberg, với luận điểm: Trong một vũ trụ luân lý bình thường, người tốt sẽ làm việc tốt và người xấu sẽ làm việc xấu; nhưng nếu bạn muốn khiến người tốt lành làm nên việc tàn ác, bạn sẽ cần đến “tôn giáo”.
  5. Niềm tin vào một đấng tạo hóa biến chúng ta thành những đối tượng trong một cuộc thí nghiệm ác ôn, trong đó chúng ta được tạo ra trong tật nguyền và buộc phải trở nên tốt lành, như là một thiên đường độc tài, với ước muốn luôn được tán dương bất phê phán từ sáng đến tối, chóng trừng phạt con người vì sự tự do ý chí mà đấng ấy vốn đã ban cho ngay từ đầu. Thượng Đế và một nhà độc tài khác nhau thế nào?
  6. Thượng Đế mà ta đang tôn thờ: a) phải chăng là một đấng thiên vị, thích phe phái trong chiến tranh và thích can thiệp vào đời sống người phàm;  b) thích khơi gợi niềm sợ hãi của chúng ta về tội lỗi, về sự chết chóc, về sự xấu hổ về các sinh hoạt tình dục, gây khiếp sợ nơi trẻ em về những hình ảnh của Hỏa Ngục và sự trừng phạt vĩnh viễn, ...?
  7. Ích lợi chăng cho thế gian khi ta khơi gợi lòng nhẹ dạ, thay vì tính khả nghi, của con người?
  8. Cái nào đáng quí hơn, làm việc thiện để được phần thưởng (thiên đàng) hay làm việc thiện chỉ vì thương người, bất cần sự khen thưởng?
  9. Tôn giáo đem lại hạnh phúc cho người ta, vậy tại sao các tín đồ tôn giáo họ không mấy hạnh phúc?
Thử trả lời thật ngắn gọn, từ quan điểm cá nhân tôi:
  1. Phương pháp.
  2. Hiểu lầm.
  3. Kỳ thị có thể là một hệ quả, nhưng còn một hệ quả khác hoàn toàn trái ngược: lòng thương xót đối với vạn vật sinh linh.
  4. tôn giáo ≠ chế độ độc tài.
  5. tự do ý chí.
  6. a) Nếu Thiên Chúa thiên vị, thì chẳng qua chỉ là thiên vị giữa sự thiện đối với sự ác. b) Luật nhân quả.
  7. Cân bằng: nhẹ dạ quá dĩ nhiên không tốt, nhưng đa nghi quá cũng chẳng hay ho gì.
  8. Người "duy lý" có ai lại làm việc mà chẳng cầu lợi? Có khác chăng là người ta cầu lợi lâu dài hay là lợi trước mắt.
  9. Trả lời bằng 2 phần: a) vì họ đang nhận thức được rằng họ đang phụ lòng Đấng Tạo Hóa, và b) vì họ chưa thuyết phục được người thân của họ về niềm hạnh phúc vô biên kia. :-)
Trong khi thế giới tranh luận về giá trị của tôn giáo, những người tín đồ tôn giáo như Linh Mục Nguyễn Bá Thông đang vật lộn với quỷ dữ để cứu các linh hồn ngây thơ ra khỏi nạn nô lệ tình dục:
Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

// // 4 ý kiến

Khô cổ họng

Vừa bừng tỉnh giấc. Miệng khô rang. Bò xuống lầu nốc chai nước suối. Bò trở lên lầu khò tiếp. Tối qua uống hơi bị nhiều.

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 2 tháng 12, 2010

// // Góp ý

Scandal: tai tiếng và thanh danh

Giờ này thì cả thế giới đều biết tin về việc mạng WikiLeaks công bố các tài liệu mật của chính phủ Hoa Kỳ. Hiện tượng này gợi lên chút suy tưởng, có thể là nông cạn, về tai tiếng (scandal) trong lối cư xử giữa người và người.

Giáo Hội Công Giáo không cấm ăn đồ cúng, nhưng nếu ăn đồ cúng sẽ khiến cho người ngoài đạo nghĩ rằng người Công Giáo "thờ phượng" (hơn là "tưởng nhớ") người chết, thì nên tránh.  Đạo Công Giáo không cấm tập thể dục Yoga, nhưng người Công Giáo có biết rằng tâm niệm của thiền Yoga là mở các "luân xa" trên đường tủy sống để tiếp nhận khí lực "hỏa xà" (kundalini, serpent energy). Tức là, tránh làm những gì có thể gây tai tiếng.

Nếu tôi biết bạn A không ưa gì bạn B trong khi ngoài mặt họ vẫn niềm nở với nhau, thì tôi có nên nói cho B biết không? Nếu nói để gây chia rẽ A-B (thường thì đây chính là mục đích của người nói: thằng đó chẳng tốt lành gì, hãy tránh xa nó) thì chắc là không. Nếu ý thức rằng cả A và B không phải là con người xấu, mà đơn giản chỉ là con người, đáng được Thượng Đế yêu mến, thì một người bạn tốt, nếu tôi cho mình là một người bạn tốt, cần phải làm sao để hóa giải sự "không ưa" kia.

Đành rằng, ở phương diện chủ quan, nếu tôi không muốn mọi người biết đến lời nói hay việc làm của tôi thì thà rằng tôi đừng nói/làm. Khách quan mà nói, nếu một người nào lỡ dại phát ngôn bừa, thì nỡ lòng nào ta khiến cho bằng hữu, người thân của họ bị vạ lây? Đúng là sự thật cần phải được phơi bày, nhưng phơi bày sao cho không gây tổn thương đến thanh danh và nhân phẩm của những người có liên quan. Đó là đức bác ái, và là một cái đẹp. Triết gia Dostoyevsky đã từng nói, "cái đẹp sẽ giải thoát cho thế gian". Nếu sửa thành "cái đẹp sẽ đem lại Hòa Bình cho thế gian" thì chắc là không ngoài ý tưởng của bác ấy nhỉ.
Đọc tiếp...