Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

// // Góp ý

Lần đầu viếng mộ Lm. Georges-Henri Cloutier (1912-1997)


Hồi tạm cư tị nạn ở Nhật Bản (1985-1986) tôi đã sống tại hai trại công giáo, một ở Kashiwazaki do Cha người Ý Leo Bassi trông quản, và một ở Karasuyama của cha người Mỹ gốc Canada Georges Cloutier. Khi ở trại của Cha Leo, tôi chưa vào đạo nên đã không biết nhiều về ngài, còn Cha Georges thì tôi rất gần.  Cho đến khi nhập trại của Cha Georges thì tôi mới được Cha Hồng Kim Linh (nếu tôi nhớ không lầm) viếng thăm và rửa tội cho. Từ đó, tôi được tháp tùng với hai đứa con trai của bố Nguyễn Thời Thí, mỗi sáng lên nhà nguyện của Cha để đọc kinh ban sáng và sau đó được Cha chở bằng xe hơi (lần đầu tiên trong đời được đi “xe huê kỳ”) đến nhà dòng của các Sơ để giúp lễ. Có lần ông gọi tôi lên phòng làm việc của ông chơi, và gọi cơm phần cho ông và tôi cùng ăn trưa. Trong nhiều lần ông trò chuyện với tôi, tôi không còn nhớ ông đã nói/dạy tôi điều gì. Ấn tượng của tôi giờ này là có lẽ Cha truyền đạo qua việc làm hơn là qua lời nói.
Sau khi chúng tôi sang định cư tại Canada, phụ thân tôi vẫn giữ liên lạc với Cha. Hai lần đi nghỉ phép, cha đã viếng thăm chúng tôi (bấy giờ có 3 gia đình từ trại Cha định cư tại Toronto). Sau đó thì ngài về nghỉ hưu luôn tại nhà dòng Les Pères Franciscains (5750 boul Rosemont, Montréal), và gia đình tôi có lên thăm ông một lần.
Cha George (chúng tôi thường gọi ông như vậy) qua đời trong lúc tôi đang học năm cuối ở Waterloo.
Từ khi ra trường cho đến nay (đã hơn 13 năm), tôi chưa hề đi viếng mộ ông.
Trưa Thứ Năm tuần rồi khoảng 14h00 chiều, sau khi viếng Đền Thánh Giuse xong (Thánh Cả Giuse là thánh bổn mạng của tôi), tôi gọi điện đến nhà dòng Les Pères Franciscains (514-259-6911)--địa chỉ và số ĐT do phụ thân tôi cung cấp--để hỏi thăm về nơi an nghỉ của Cha George. Giọng một người nữ bên kia đường dây chỉ tôi đến nghĩa trang Le repos Francois d’Assise tại 6893 Sherbrooke Est, khu 4D. Tôi đến nơi, và những gì xảy ra tiếp theo có thể gọi là một trò cười hoặc là một giới thiệu thêm về sự ngu của tôi.
Tôi tìm mãi không ra khu 4D (thấy bảng đề khu 4A, 4B,…, nhưng không thấy để 4D), bèn vào văn phòng hỏi thăm, được bác đàn ông độ khoảng ngũ tuần,  chỉ cho sơ đồ này (phần mộ của các cha dòng Phanxicô nằm đối diện với Nghĩa Trang Việt Nam). Tôi bèn quay trở ra, tìm ra tấm mộ bia, lội trên các bãi cỏ để đến gần tìm đọc tên Cha George, nhưng không thấy nấm mồ đâu cả. Quay trở lại văn phòng, tôi ngơ ngớ hỏi bác tiếp viên: “Tôi tìm ra tấm bia mộ chung, nhưng xác ngài đã được chôn cất ở đâu?” Và để trả lời, bác ta đưa cho tôi tấm họa đồ này. Thì ra người Tây phương lấp mộ bằng phẳng với mặt đất, không làm nấm mộ nhô nhố lên như người Á Đông mình. Phía dưới luống cỏ xanh tươi mà tôi đã giẫm lên, để đến gần đọc được tấm mộ bia, là một loạt xác chết đang yên nghỉ dưới đấy. Cha George được chôn tại ô số 618.  Trở lại lần thứ hai, tôi đã không dám bước lên luống cỏ nữa mà chỉ ngồi quì bên mé cạnh đường Lyall mà cầu nguyện.
Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

// // Góp ý

Chưa đi đã vấp … hai lần

Sát gót của chuyến đi, chợt có phát giác bất ngờ (1), liền theo đó là một sự mộ phạm đến đức bác ái của Ngôi Lời (2). 

Dấu hiệu ăn năn của người chợt vấp ngã là niềm cô độc vô biên và cảm giác kém cỏi tột cùng. Ôi, bản tánh sa ngã của con người, ta ghét mi làm sao!

Ơn Trời.

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

// // 4 ý kiến

Mosaika

Đang dự tính lên thủ đô chơi vài ngày, nay thấy TGM Terry Prendergast giới thiệu: chương trình triển lãm ánh sáng Mosaika. Nếu tuần tới lên được, nhất định phải đi xem cho biết.

Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010

// // Góp ý

Cuối tuần 15/08/2010

Chiều Thứ Bảy rủ mẫu thân đi tản bộ trong công viên Etienne Brule (gần đường Bloor). Công viên nhỏ này nằm bên sông Humber khoảng khúc đường từ Bloor tới Dundas, là một nơi đi bộ dạo mát tốt, tuy nhiên chiều hôm này thời tiết hơi oi bức. Tôi đã đến đây 5-6 lần, nhưng chỉ đi bộ bên bờ Đông của sông, chưa khám phá ra đường vào bờ Tây (hình như đường vào bờ tây nằm gần Dundas).

Chúa Nhật, lên mừng sinh nhật 2 tuổi của bé T, trên đường, ghé thăm phụ thân một tí để đưa thư.

Lâu ngày gặp lại T, tự nhiên nay lại thích nô đùa với Bác Hai; đang ngồi bàn ăn thịt nướng với Ba nó với Bà Nội và Bác Ba, thì nó lửng thửng đến bên cạnh, nắm tay Bác Hai kéo ra phòng giải trí để nhảy nhót và đạp xe ba bánh.  Có lẽ nó phát hiện ra bí mật của mình: cái tính con nít 2-3 tuổi tiềm ẩn bên trong cái xác gần tứ tuần.

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

// // Góp ý

Does calling others stupid imply one’s superior intelligence?

I can’t remember how I stumbled upon (and subscribed to) Friar Rick Riccioli’s blog, but this is at least the third time that I find his comments alarming. The first time was when he called Cardinal Bertone stupid and ignorant. The second time was when he called the the whole Catholic Church stupid (I quote: “I mean are we as an institution that stupid?”).

In today’s blog entry, Friar Rick accuses Fr. Raymond de Souza of “[intending] to sound smarter than [he is]”. I don’t agree with the good friar’s view that we have to avoid controversial words just because they are “politically sensitive”. Now, I don’t know anything about Father de Souza but I have to assume in the father’s good intention with the use of such a word as “niggardly”. My assumption may very well prove to be incorrect, but to err on the side of charity is probably a good thing. Fr. de Souza might be intent on reclaiming a perfectly good word that some people in history had made bad, rather than merely “intent on drawing attention to himself” as the friar said. To compromise on truth, just because it may be hard for the listener to hear, doesn’t seem to me like a Christian thing to do.

Does calling other people stupid imply that we think we are more intelligent than them? If it does, then so help me Lord, I, myself ever a stupid and ignorant person, should be mindful not call another person stupid ever again.

Unfortunately, Friar Rick’s blog is not open for comments so I’m unable to get further insights into why he often puts down his fellow brothers-in-faith. I refuse to believe that he is so arrogant as not to care what others think about what he puts into words.

I haven’t found Friar Rick’s blog particular helpful to the discernments of my soul, and sometimes I find his uncharitable words insulting to my catholic faith as I struggle daily with the challenge of faithful obedience to the Church. But how could this be, that I find his words insulting, something almost akin to a violation of the 8th Commandment itself, no less? For, surely, being a priest, he is a much more pious man than I could hope to be. So for now, I will simply unsubscribe from his blog in my RSS Reader.

Đọc tiếp...

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

// // Góp ý

Thật là động Trời!

Đêm hôm qua nằm mơ, thấy mình về quê và đi viếng lớp tiểu học của trường xưa dưới Phước Trung. Mấy em vừa thấy tôi bước vào lớp thì liền gọi tôi là…Chúa Giêsu. Tôi bèn “chống chế”, rằng tôi không phải là Chúa Giêsu, mà chỉ là…đại diện cho Chúa Giêsu.

“Đại diện”???

Chẳng hiểu vì sao dạo này tiềm thức mình toàn là nghĩ đến những thứ gì đâu không.

Mấy hôm trước khi đang viết bài Ngẫm Về Kinh Lạy Cha (tôi “ngẫm” cả tuần mới xong bài này), thì lại mơ về vụ cửa hở, bèn chỉnh sửa lại bài viết, bỏ đi vài tội tự thú mà chỉ có tôi và Chúa tôi biết, để tránh tình trạng Sa-tăng lợi dụng nhược điểm phơi bày mà mưu hại mình.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

// // Góp ý

Sạc bình ác-quy

Đang ngồi trong xe của mẫu thân, đậu sau nhà, đang cho máy xe chạy chờ sạc bình cho đầy, khoảng 20-30 phút. Mang theo cái máy laptop, truy cập mạng wifi của nhà mình, và ngồi viết bài này để giết thời gian.

Mẫu thân đi làm xa mấy tháng, xe đậu lâu ngày không chạy, nên hết bình. Thứ Hai Tuần rồi, phụ thân tôi cho mượn cái máy sạc cũ (Motomaster Heavy Duty Charger) và dạy cách dùng. Tôi sạc khoảng 4 tiếng đồng hồ thì rút điện vì đã đến giờ … đi ngủ (máy không tự động ngắt điện khi đã sạc đầy). Hôm nay Mẹ lái đi công chuyện, bị chết máy giữa đường, báo hại phải tốn $20 để nhờ chú taxi mồi bình dùm. Tối nay tôi đã “sưu tầm” kỹ hơn, rằng với dòng điện 2A của máy sạc thì phải tốn mất  10 giờ đồng hồ, hoặc 20-30 phút sạc bằng máy xe, mới đầy.

Tầm wifi của nhà mình quá tệ; mới ra khỏi nhà có mấy bước mà đã chậm như rùa. Viết có mấy dòng này đã mất hơn 20’. Giờ chắc bình đã đầy. Tắt máy, vào ngủ thôi.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

// // Góp ý

Mẫu thân về

Vừa rước mẫu thân từ phi trường,  kết thúc chuyến đi làm xa non bốn tháng.

Đọc tiếp...