Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

// // Góp ý

Chúa Ba Ngôi (1)

Mấy tuần vừa qua, Giáo Hội Công Giáo đã tưởng niệm những điểm móc lớn trong cuộc đời của Nàng sau Phục Sinh: Chúa Giêsu lên Trời, Chúa Thánh Thần hiện xuống, và Chúa Nhật vừa qua là lễ Chúa Ba Ngôi. Phúc Âm Theo Thánh Gioan tiết lộ khá nhiều về Chúa Ba Ngôi:

Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi. 13 Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn. Người sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến. 14 Người sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em. 15 Mọi sự Chúa Cha có đều là của Thầy. Vì thế, Thầy đã nói: Người lấy những gì của Thầy mà loan báo cho anh em.
(Ga 16:12-15)

Cha Thomas Rosica, giám đốc đài truyền hình Salt+Light gọi đấy là sự truyền thông (communication).

Đức Cha Tổng của Ottawa, Terry Prendergast, giảng về sự vị tha của Ba Ngôi:

Thánh Linh nói lên chân lý của Chúa Giêsu để vinh danh Ngài. Nhưng, tất cả những gì Chúa Giêsu có đều khởi xuất từ Chúa Cha; và nguyện vọng duy nhất của Chúa Giêsu là để vinh danh Chúa Cha…Trong vài điểm lướt qua này về động lực bên trong Chúa Ba Ngôi, các tông đồ nắm được cuộc đời vị tha của Ba Ngôi. Mỗi ngôi vị trong Ba Ngồi đều là độc nhất, nhưng mỗi ngôi trong Ba đều hướng đến Hai Ngôi kia.

Đức Cha Tổng của Edmonton, Richard Smith, gọi đó là “sự hiệp nhất tuyệt vời của tình yêu”.

Nghe thêm các bài suy niệm dạng podcast ở đây, đây, và đây, với mong mỏi được hiểu thêm về Chúa Ba Ngôi, tôi lại đi đến kết luận mà Cha Francis-Xavier Hồng Kim Linh đã từng giảng hồi năm 1986 ở Nhật Bản. Nếu tôi nhớ không lầm thì đó là khoảng thời gian tôi còn ở trại Umi No Ie của Cha Leo Bassi. Lúc đó tôi chưa vào đạo. Một buổi tối lấp ló tò mò trước cửa nhà nguyện của trại trong lúc mấy người đạo Thiên Chúa đang làm lễ thì tôi được “mời” vào ngồi nghe. Nhằm lúc Cha Linh đang thuyết giảng về Chúa Ba Ngôi. Ngài kể lại câu chuyện như thế này:

Thánh Augustinô (Âu Tinh của Thành Hippo) dễ có thể là một vị bác học, uyên bác nhất trong lịch sử Giáo Hội.  Một hôm ngài vừa đang đi dạo trên bờ biển, vừa suy ngẫm về mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi, thì tình cờ ngài gặp một cậu bé đang ngồi chơi trên bãi cát. Nó dùng một mảnh sò để đào một hố nhỏ trên bãi cát, rồi dùng vỏ sò ấy đi múc nước từ biển đổ vào hố. Ngài bèn hỏi nó, “Con đang làm gì thế?” Thằng bé đáp, “Con sẽ lấy tất cả nước trong biển kia và chứa trọn chúng trong cái hố này”. Thánh Âu Tinh nói, “Cậu không thể chứa hết nước của biển cả mênh mông kia vào cái hố bé tí teo này được”. Và cậu bé đáp, “Cũng như ngài không thể chứa được hết Thiên Chúa Ba Ngôi vào cái bộ não bé tí teo của ngài”. Nói xong thì cậu bé biến đâu mất.

Trên đời có nhiều sự thật (chân lý) mà có thể người ta sẽ không bao giờ hiểu thấu được.  Đạo Công Giáo gọi những chân lý ấy là “mầu nhiệm”. Tín điều Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh là một mầu nhiệm: Ba ngôi vị (hypostasis) riêng biệt, có phận sự khác nhau, nhưng lại cùng ngang hàng, cùng sự vĩnh hằng, đồng bản tính (nature), tinh thần (essence), quyền năng (power), và ý chí (will).  Và vì là một “mầu nhiệm”, người đời khó có thể hiểu thấu được.  Thánh Âu Tinh đã nói, “Nếu bạn hiểu thấu được Ngài, thì Ngài không phải là Thiên Chúa” (GLCG 230). Thế nhưng, không hiểu được không nhất thiết có nghĩa là nó phi lý. Chân lý vẫn là chân lý, mặc cho ta có hiểu được nó hay không. Do sự mặc khải của Lịch Sử Cứu Rỗi (salvation history), người ta buộc phải đi đến kết luận như thế, bởi kết luận khác hơn sẽ dẫn đến mâu thuẫn không thể dung hòa.  Bộ Tổng Luận Thần Học (Summa Theologica) của Thánh Thomas Aquinas, Phần I, đã tóm tắc những luận lý cho giáo lý Một Chúa (QQ2-26) Ba Ngôi (QQ27-43) trong Kitô giáo. Sẵn dịp rãnh rỗi không có gì làm (!), tôi đang thử dịch những phần liên quan đến Chúa Ba Ngôi. Dịch như để hiểu thêm, vì như Thánh Phêrô đã nói,  “[người Kitô hữu] phải luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của [mình]” (1Pr 3:15).  Bài này sẽ là tiên khởi cho hành trình ấy.

Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2010

// // Góp ý

Cầu nguyện và đời sống đức tin

Sáng nay, tôi tình cờ tìm ra đoạn video này: Đức Ông Frank McFarland của Boston phỏng vấn HY Nguyễn văn Thuận hồi năm 2001.

 

Bài phỏng vấn trên dẫn tôi đến bài viết này – Bí Quyết Cầu nguyện:

Chúa dạy đọc kinh để giúp con cầu nguyện, nhưng việc chính là gặp gỡ, nói chuyện giữa Cha và con: "Khi con cầu nguyện, đừng lo phải nói gì! Hãy vào phòng đóng cửa, cầu nguyện với Cha của con cách kín đáo, và Cha con thấy mọi sự sẽ nghe lời con". Không cần hình thức, chỉ cần tâm tình phụ tử.

Đời sống đức tin không thể thiếu việc cầu nguyện. Chúa biết lâu nay tôi thường xao lãng việc cầu nguyện mỗi ngày. Nay thì chắc không còn cớ để tránh né nữa rồi.

Đọc tiếp...

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

// // 2 ý kiến

Công hiệu của vài loài dược thảo

Nghe trên chương trình CBC - The Current hôm Thứ Ba tuần rồi (9:30-10:00): Nhà thực vật học Diana Beresford-Kroeger biện hộ cho tác dụng y học của cỏ cây. Theo bác Beresford-Kroeger, đi tản bộ trong rừng cây (hoặc trong công viên), và hít vào những mùi cây, sẽ có tác dụng điều trị cho cơ thể và tâm thần con người:

Dược thảo Tác dụng
táo gai (hawthorn) thanh tẩy trái tim
mại châu (hickory) trị nhứt đầu
liễu (willow) trị cô đơn, phiền muộn
thông (pine) giúp đầu óc minh mẫn, rửa não, tẩy phổi

Ha! Hồi 2005 về Việt Nam đi du lịch đường dài bằng xe ra miền Bắc, khi dừng xe nghỉ bên lề,  tôi nhào ra khỏi xe, bức mấy lá cây cỏ bên ven đường đưa lên mũi hít lấy hít để, thì có người đồng hành tưởng rằng tôi bị điên.

Mấy năm trước tôi hay đi dạo ở công viên High Park. Công viên này, cũng như nhiều công viên khác ở Toronto mà tôi đã đi qua, có trồng nhiều cây liễu.

Ảnh: cây Weeping Willow ở cv High Park Ảnh: flickr.com

Đọc tiếp...

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

// // Góp ý

Đi xem Lễ - Hát đáp ca

Đêm qua nằm mộng, thấy mình đang đi dự Thánh Lễ, tự dưng bị một anh trong cộng đoàn đột xuất chỉ mình lên hát đáp ca. Tôi chẳng biết lời chữ của đoạn hát ra sao, nhưng vẫn bước lên bục phát biểu, đứng sau micrô, nhìn xuống bục cố tìm mảnh giấy nhạc thì chẳng thấy nó đâu, bèn nhìn xuống anh ta cầu cứu. Anh ta giơ một tờ giấy lên. Tôi bèn bước xuống lấy tờ giấy, quay lên bục thềm. Đó là tấm giấy lễ, có in các bài đọc và bài hát bằng song ngữ Anh-Việt, nhưng tìm mãi tôi không thấy phần Đáp Ca đâu hết. Đang đứng bối rối thì mình chợt bừng tỉnh giấc.

Tuần rồi tôi đặt mua băng đĩa DVD Road of Hope (Đường Hy Vọng của Đức cố Hồng Y Nguyễn văn Thuận) do đài truyền hình Salt and Light phát hành. Hôm qua họ đã đưa tới. Tối đến, trước khi đi ngủ tôi đã mở xem. Thấy có câu nói của Đức Cha Thuận, đã gây ấn tượng nơi tôi: “Sức mạnh giúp tôi chịu đựng là Phép Thánh Thể.” 

Đọc tiếp...

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

// // 2 ý kiến

Thăm miền thôn quê

Hôm nọ đọc trên tờ Thời Báo thấy có bài giới thiệu vùng đất hoang tên Cheltenham Badlands ở thôn Caledon (khoảng 60km về hướng Tây Bắc của Toronto), làm tôi tò mò, cuối tuần Lễ Nữ Hoàng này, lái xe 45’ ra vùng ngoại ô xem thử.
Ảnh: Vùng nông thôn OntarioHình 1: Những cánh đồng bên đường lộ, trên đuờng đến vùng đất Cheltenham khiến tôi lại nhớ quê tôi.
Ảnh: Cheltenham Badlands













Hình 2: Tới nơi. Thất vọng. Chẳng có gì là “thần bí”. Nơi này hồi mấy trăm triệu năm trước là đáy biển cạn trực thuộc Ngũ Đại Hồ, vừa là phần đất cao. Lâu ngày, sóng dợn và nước chảy, đã tạo nên những khe lỏm như thể này. Hiện tượng này làm tôi nhớ tới hiện tượng tương tự khác ở tầm vóc vĩ mô hơn: vùng núi Grand Canyon của Hoa Kỳ.
Ảnh: Trên đường đến công viên Forks of the Credit





Hình 3: Xem vùng đất cằn xong, thuận đường, tiến luôn tới công viên Forks of the Credit Provincial Park đi bộ chơi.










Ảnh: Kettle Lake

Hình 4: Hồ Kettle trong cv Forks of the Credit. Công viên này lớn, có cây cỏ mênh mông bát ngát, thích hợp cho người ta đi picnic. Nhưng đa số khách viếng thăm là để đi bộ ngắm cảnh thiên nhiên.
Ảnh: Forks of the Credit Provincial Park











Hình 5: Đường mòn nổi tiếng của tỉnh bang Ontario là Bruce Trail, trải dài hơn 800km từ thị trấn Tobermory (gần Owen Sound) đến thôn Queenston (gần thành phố Niagara Falls), có cắt ngang công viên này. Tôi lội bộ được nửa tiếng đồng hồ thì mệt đừ, bèn quay lại, hẹn dịp khác sẽ trở lại chinh phục nó tiếp. Nghe nói đi thêm khoảng 1 tiếng đồng hồ nữa thì sẽ tới một thác nước nhỏ, tên Cataract Falls.
Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

// // Góp ý

Cây Dừa Nước

Ảnh: rạch dừa nướcĐọc và xem hình của bài Thương Sao Dừa Nước Quê Nghèo, làm tôi nhớ quê Miền Tây của tôi ghê. Hình ảnh của những căn nhà lá, đem tôi ngược dòng thời gian, trở về Gò Công hồi 25 năm về trước. Thời thơ ấu tôi đã từng len lõi trên những con rạch giống như thế này, để bắt những con thòi lòi và ba khía. Thòi lòi ẩn cư dưới chân cây dừa nước; ba khía trú ngụ bên trong những bẹ dừa.  Có lần đến bên hang thòi lòi, đưa chân định nhấn vào phía sau hang khoảng 2 tất ép thòi lòi ra khỏi hang để bắt, kịp hóm nhìn vào trong hang, thấy trong đó là một ông rắn đang trố cặp mắt nhìn ra ngoài, tôi điếng hồn, vội rút chân và đào tẩu thật nhanh.

Do hiệu ứng của Tội Tổ Tông hay sao đó, mà từ xưa tới nay tôi vốn rất sợ rắn, dù cho lúc đó mình chẳng biết “tội tổ tông” là cái quái gì. Lúc xưa đi giữ gò cho Tứ Thúc tôi, cầm cây gậy đi “tuần hành” gò bắp thì gặp một chú rắn lục nhỏ, bò vắt vỏng trên cây cách tôi không quá hai mét. Tôi khiếp đảm đến cứng đơ người, hồn vía bay đâu mất. Nhưng, trong cơn khiếp đảm ấy, phản xạ tự nhiên khiến tôi vung gậy lên và bổ về hướng con rắn, chặt đứt nó làm hai.

 Ảnh: Trái dừa nướcNguồn: Trẻ Online 

.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

// // 2 ý kiến

truyền bá công nghệ

Tối nay đi uống nước với sếp nhân dịp ông đi “tuần hành” sang Canada, tôi định thuyết phục ông về công nghệ WF4, nhưng sau hơn một giờ đàm đạo, nhìn nét mặt ông tôi biết tôi đã thất bại. Tôi tự nghĩ mình có đủ nhiệt huyết. Chẳng lẽ mình thất bại là vì đã không đủ mạnh mẽ. Mình cần trau chuốt kỹ năng “truyền bá công nghệ” này thêm, nếu trong tương lai mình có muốn làm bên sales. ;-)

Đọc tiếp...

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

// // Góp ý

Ngày Hiền Mẫu

Sáng nay trước khi bà đi làm, mẫu thân tôi gọi điện về. Cả nhà tiện dịp chúc bà một ngày Mother’s Day thật vui vẻ. Mẫu thân bảo rằng đi làm tuy xa, nhưng mới hai tuần mà đã lãnh lương khá hậu, giọng bà vui thấy rõ. Mừng cho mẹ.

Cũng hôm nay, qua Diễn Đàn Tỵ Nạn Việt Nam, tôi đọc được bài Người Mẹ của biên giới sống và chết của Lm. Nguyễn Tầm Thường, gợi lên chút cảm tưởng.  Biến cố 30 tháng tư năm 1975 đã tạo nên một đợt khủng hoảng nhân đạo ở tầm vóc lịch sử nhân loại đã đành, nhưng cũng nhờ nó mà nhân loại có thêm vài tấm gương để đời.  Quả là người mẹ kia đã đứng trước một thử thách quá lớn hiếm có ai làm được: hy sinh con ruột của mình để cả thuyền được cơ hội sống.  Tuy nhiên, ở phương diện của một người đàn ông, tôi khâm phục một người chồng thương vợ, một người cha thương con.  Người đàn ông kia là một tấm gương khiến cho tôi hổ thẹn.

Đọc tiếp...

Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

// // Góp ý

Gió mạnh chiều nay

Vài tấm hình của cái lều nhà hàng xóm chung vách với tôi (một gia đình người Tầu), hồi chiều nay đã bị gió thổi bứng gốc bay đè lên mũi xe tôi:

Ảnh: Lều trên mũi xe (1)

Ảnh: Lều trên mũi xe (2)

Rất may là đã không có thiệt hại gì đáng kể.

Đọc tiếp...

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

// // Góp ý

Đêm hè

Tôi kéo mở khung kiếng cửa sổ của căn phòng ngủ trên lầu hai, nhìn ra sau hè. Gió thoáng nhẹ, dịu mát, dẫn đưa những mùi vị của đất, của cỏ tươi,  khiến tinh thần thư thới, dễ chịu. Trên bầu trời đêm Thứ Bảy, lai vãng những cụm mây trắng. Xa gần có văng vẳng tiếng người chòm xóm, có lẽ đang ngồi tụ ba, tụ bảy, trò chuyện ngoài sân sau của nhà họ. Mọi dấu hiệu cho thấy, Nàng Hạ đang âm thầm phá lệ để viếng thăm chúng tôi trong đêm nay, mặc dầu chính thức thì Thứ Hai 21/6 mới là ngày mà nàng phải về làm dâu xứ Bắc Mỹ. Mơ hồ, mường tượng như mình đã tìm lại được cảm giác thanh tịnh của ngày nào.

Đọc tiếp...