Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010

// // Góp ý

Tha Thứ

Bác Phạm Hồng Ân viết trên Việt Báo Daily Online về thảm cảnh 30/4/1975, đọc mà không khỏi xúc động:

Hình ảnh thương tâm nhất, đập vào tâm trí chúng tôi dấu ấn khó nhạt nhòa : xác người đàn bà ôm con cứng ngắt trong lòng, trôi lềnh bềnh dưới nước. Bà bị sợi dây thừng dài quấn quanh cổ, đầu dây phía kia dính vào mảnh ván ghe, kéo nhau lều bều theo sóng. Còn đứa bé như nhắm nghiền mắt vô tư, hồn nhiên ngậm bầu vú mẹ đang căng rữa , trần trụi.

Câu hỏi thoáng lên trong đầu, rằng tại sao người ta lại ùng ùng tháo chạy như thế. Và, ngay trong bài viết, bác Ân đã trả lời:

Họ sợ diễn lại cảnh giết người tập thể ở Huế, hồi tết Mậu Thân năm xưa.

Và sau cùng, bác Ân kết thúc bài viết bằng một mẫu gương thật hay:

Và điều đặc biệt nhất, cứ mỗi năm đến ngày 30 tháng Tư, chúng tôi dọn một mâm cơm, cầu nguyện và tưởng tiếc đến những chiến sĩ vị quốc vong thân, những người đã cống hiến cuộc đời, đã hy sinh một thời tuổi trẻ cho đất nước Việt Nam...

Tôi cũng cần nên đọc vài câu kinh, cầu cho vong hồn của họ, những bậc cha chú của tôi, người lính và sĩ quan VNCH. Cho dù bản thân họ có vấp phải khuyết điểm gì, họ thật sự đã hy sinh vì nước, vì dân, vì chính nghĩa tự do dân chủ.

Thi thoảng tôi lại thoáng lên ý nghĩ, nếu chính quyền CSVN chính thức đứng ra xin lỗi dân tộc vì những sự cố như Thảm sát tại Huế Tết Mậu Thân và những ngược đãi đối với chính đồng bào mình trong các trại tù cải tạo sau ngày “giải phóng”, thì chắc vết thương năm 1975 đã sớm lành. Nhưng rồi, hôm nọ đọc bài  “Những con đường hòa hợp để yêu thương” trên blog Hiệu Minh, thấy có người phản hồi:

…nếu cứ cố đi tìm ‘tội lỗi’ rồi chờ đợi ‘ai đó’ nhận lỗi, liệu tiến trình hòa giải có bị chậm quá không? Tại sao chúng ta không bước qua tất cả những tội lỗi ấy để hướng đến sự cảm thông và lòng yêu thương.

Ý kiến trên làm tôi nhớ đến chương trình DNTO của đài CBC, phát thanh hôm 20 tháng 2 vừa rồi với chủ đề Tha Thứ (nghe dạng podcast ở đây), đã đặt câu hỏi: Làm sao có thể tha thứ kẻ không hề muốn được tha thứ? 

Vấn đề then chốt, vốn vẫn luôn tồn tại trong quá trình cư xử giữa người và người, là: làm sao vẫn giữ được quan hệ lành mạnh, hòa đồng với đối tượng, ngay cả khi họ đối nghịch với quan điểm của mình. Câu trả lời của ĐTC Beneđictô XVI hồi 2005, nhân dịp xem tập phim về cuộc đời của ĐTC Gioan Phaolô II, và được lập đi lập lại trong rất nhiều dịp khác sau đó: Chúng ta cần phải không ngừng nổ lực cho sự thứ tha, vì đó là cách duy nhất để chiến thắng tà ác. Cũng như lời Kinh Hòa Bình của Thánh Phanxicô Assisi: “Vì chính khi thứ tha, là khi được tha thứ”.  Cũng như lời của Chúa Giêsu Kitô dạy ta cầu nguyện: “Lạy Cha chúng con ở trên Trời …[xin] tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.”  Từ góc nhìn của tín đồ Kitô giáo, dường như con đường tha thứ là con đường duy nhất để đi.

0 ý kiến:

Đăng nhận xét