Thứ Tư, ngày 03 tháng 8 năm 2016

// // Góp ý

Saint Thomas 2016

Sau một năm không liên lạc, Chúa Nhật vừa rồi, cám ơn lời mời của Th. con gái lớn của ông, tôi chạy xuống Saint Thomas thăm Chú Hồng nhân dịp cô chú tổ chức buổi đọc kinh cầu nguyện tại tư gia.

Cảm tưởng của tôi từ buổi đọc kinh là: Chúa Thánh Thần đang ngự trị trong gia đình này. Gia đình chú cũng vác nặng cây thập giá như tất cả các con cái Chúa. Nhưng hễ được tràn đầy ân sủng của Chúa ban, thì không quyền lực ma quỷ nào có thể phá vở gia đình ấy được.

Cách một năm không liên lạc là vì chú giận tôi, và vì tôi không buồn giải thích. Chuyến đi lần này chứng minh rằng chú có tấm lòng rộng lượng và tha thứ. Chắc Chúa tôi đang hài lòng về chú. Một trong những lý do khiến tôi nghĩ rằng: gia đình chú đang được Thánh Gia bảo trợ. Đáng mừng thay!

Đọc tiếp...

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 7 năm 2016

// // Góp ý

Hồi ký Cắm trại Sauble Falls

Tuần vừa rồi, gia đình tôi,  tháp tùng với mấy đứa em, làm một chuyến cắm trại 3 ngày, 2 đêm, xuống Sauble Falls.

Sauble Falls Provincial Park cách bãi tắm Sauble Beach khoảng 5 phút lái xe, khoảng 200km từ Toronto hướng Tây Bắc. Cảnh thiên ở đây thật mắt mẻ, đúng là một nơi để gia đình thư giản. 

Chúa Nhật, ngày đầu tiên thật đáng tiếc,  chúng tôi đến địa điểm trại khoảng 5 giờ chiều. Vừa dựng lều xong thì trời mưa. Nên chỉ có thể khúm núm trong túp lều che, đốt lửa trại sưởi ấm, và dùng bữa tối.

Ngày thứ hai, trời tiếp tục âm u. Chỉ đi bộ ngắm cảnh, rồi về ăn trưa. Tôi,  do thức khuya đêm trước, nên ăn xong thì đừ người, bèn về lều nằm lăn ra ngủ một giấc.


Ngày thứ ba, trời mới ấm áp trở lại, kịp lúc để chúng tôi kéo nhau ra bãi tắm cho tụi nhỏ vọc nước. Tiểu Độc Khách nhà tôi 8 tuổi. Tôi nhìn cậu ta,  cố theo mấy đứa em lớn hơn nó gấp đôi tuổi để ra xa đùa với sóng, mà lòng tôi e ngại.



Trong lúc anh hai chơi nước, thì hai em chơi cát:

Chơi nước xong thì rủ nhau chơi đĩa bay (Frisbee), rồi đá banh, ăn trưa, vọc nước tiếp. Rồi về.

Tóm lại, chuyến cắm trại đầu tiên của tiểu gia đình tôi,  có vui, cũng có buồn. Chuyện buồn là cơ hội cho Lòng Chúa Thương Xót (Divine Mercy) được sáng danh. Nhưng thôi, chắc để khi khác hãy chiêm niệm về đề tài đó đi nhé. Tạm biệt.
Đọc tiếp...

Thứ Sáu, ngày 15 tháng 7 năm 2016

// // Góp ý

Đi nắng về mưa

Ngày hôm qua, sáng đạp xe đi làm thì trời nắng chan chan, vào tới công ty thì mồ hôi đầm đìa. Chiều về, vừa lấy xe đạp ra thì trời trở gió có dấu hiệu mưa. Khoái chí, vì hôm nay lại có dịp "đi mưa".


Đi được một đoạn thì trời hết mưa, tôi được nhắc nhở đến dấu hiệu của Lòng Chúa Thương Xót:

Cây cầu vòng này lần đầu tiên xuất hiện ngày xưa, ngay sau cơn Đại Hồng Thủy.

Cho dù tôi có hư nát đến độ nào, dụ ngôn Người Samari Nhân Lành vừa được Hội Thánh kể lại hồi Chúa Nhật vừa qua, và những bài đọc Thánh Kinh hằng ngày suốt trong tuần nay, là bằng chứng từ miệng của Thiên Chúa, rằng Ngài sẽ không bao giờ từ bỏ tôi. Anh chàng rời bỏ Thành Jerusalem đi xuống Jericho (đi ngược đường) dễ có thể là tôi. Thế nhưng khi hệ quả của tội lỗi làm cho tôi dở sống dở chết, Ngài vẫn băng bó, và sai người giúp việc của Ngài chăm sóc cho tôi cho đến khi Ngài trở lại.

Vậy thì, việc đền ơn duy nhất tôi cần làm khi tôi đã được phục hồi, là tôi phải trở thành người giữ quán trọ nọ, phải trở thành người Samari kia.
Đọc tiếp...

Thứ Tư, ngày 13 tháng 7 năm 2016

// // Góp ý

Mở khóa

Chiều qua ra về, mở khóa xe đạp không được vì mã số, bởi nguyên do nào đó, đã xê dịch. Ngồi mò nửa tiếng đồng hồ. Cuối cùng cũng tự mò ra.

Mừng.

Mừng xong rồi sợ.

Sợ xong rồi tạ ơn Lòng Thương Xót Chúa, vì lâu nay mình dễ bị mất cắp xe đạp đến như vậy, mà vẫn vô sự cho đến ngày hôm nay. Bởi nếu mình mò được, thì người khác cũng mò được.

Thế thì thay ổ khóa khác thôi.
Đọc tiếp...

Thứ Sáu, ngày 01 tháng 7 năm 2016

// // Góp ý

Vừa thoát qua mùa dị ứng 2016

Khuôn mặt bị dị ứng hoành hành.
Trong mấy tuần dẫn vào Mùa Hạ, nhà tôi lại được Dị Ứng lão gia đến viếng thăm, mỗi sáng chưa thức dậy thì nước mũi đã rò rĩ. Sáng thức dậy rồi thì hắt xì hơi như điên. Chiều tối đến thì mắt ngứa như khùng. Có hôm chịu không nổi, tôi phải nốc vào bụng một viên Claritin thì mới yên thân. Cũng có thử qua vài ly trà xanh ấm, vì nghe đâu nó cũng giúp khắc phục chứng dị ứng. Hôm nay đã bớt hẳn. Có thể do đạp xe ngoài đường, hít đủ bụi cát và phấn hoa, nên giờ đã thích nghi.

Hôm nọ chiếc xe đạp của tôi bị trượt dây sên--do sên lỏng--nên phải bỏ tiệm thay dây sên mới, nghỉ đạp xe đi làm 1 tuần. Sẵn dịp thay luôn luôn bộ thắng đã bị mòn, và chỉnh lại bộ đề phía trước (front derailleur) từ lâu đã bị kẹt không chuyển được qua vòng đĩa lớn nhất. Tổng cộng tiền tu sửa: $100. Kết quả, đạt đến tốc độ cao nhất là 48km/h, so với trước kia là 40km/h.


Còn nhớ mấy tháng trước, tôi có chụp cảnh rừng cây trơ trụi do mức tàn phá của lão Đông Tà:
Hình chụp ngày 19 tháng 4 năm 2016.
Tuần rồi có dư chút thời giờ trên đường đi, nên tôi ngừng lại đoạn đường này, chụp một tấm hình để ghi lại sự hồi sinh do nàng Xuân mang đến:
Hình chụp ngày 29 tháng 6 năm 2016.
Hôm nay, nhân dịp nghỉ lễ Quốc Khánh Canada, mẫu thân tôi đưa mấy đứa cháu tới chơi. Trưa cho bọn nhỏ chơi với nhau trong nhà và xem phim. Chiều ra Ảo Ba Từ sau nhà bơi một phát trong nước mát 26°C. Bơi xong thì kéo nhau ra nhà hàng buffet gần nhà để ăn tối. Lười đi đây đi đó, cho nên mừng sinh nhật thứ 149 của Xứ Rừng Phong năm nay như thế tạm gọi là ổn đi thôi nhé!
Đọc tiếp...

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 6 năm 2016

// // Góp ý

Kiêng thịt Thứ Sáu ngoài Mùa chay

Hôm nay hai cha con đi xưng tội. Sẵn dịp hỏi Cha về việc kiêng thịt mỗi Thứ Sáu ngoài Mùa Chay. Cha trả lời là khỏi, miễn là mình thay thế nó bằng một việc làm bác ái.

Mỗi Thứ Sáu, quanh năm ngoại trừ mùa Phục Sinh, lúc ba giờ chiều, trân trọng giờ Chúa tử nạn để nhớ Ơn Cứu Chuộc.
Đọc tiếp...

Thứ Hai, ngày 13 tháng 6 năm 2016

// // Góp ý

Về sự khiếp sợ

Mỗi lần nghe tin có vụ xả súng giết người hàng loạt thì tay chân tôi bủn rủn. Gần nhất trước đây thì là vụ ở Paris, và bây giờ thì là vụ ở Orlando. Đối diện với bạo lực, đôi khi người ta có cảm giác tê liệt vì quá khiếp sợ.

Hình: Hoa Lưu ly (forget-me-nots), tưởng nhớ người nằm xuống
Giả dụ trong trường hợp đó, nếu là tôi, thì tôi sẽ phản ứng ra sao? Phải làm sao để nhanh chóng làm tê liệt địch thủ trước khi hắn nả đạn tiểu liên lên khắp người tôi và những người chung quanh tôi? Trong đầu tôi nảy sinh ra bao nhiêu kịch bản có thể diễn ra, bao nhiêu cách phản ứng, và những kết cuộc của chúng.

Trong đầu tôi, không có kịch bản nào dẫn đến kết quả tốt đẹp cả.

Xét theo thống kê, năm 2015 Hoa Kỳ đã có 330 vụ giết người hàng loạt bằng súng ống.  Có lẽ rồi thì ở các chốn học đường, người ta sẽ cần phải mở các lớp ở dạng "How to Stay Safe If You're Caught in a Mass Shooting", hoặc "How to Survive a School or Workplace Shooting", thì chắc sẽ có hữu ích.

Đọc Tin Mừng sáng nay, thấy Chúa Thượng tôi dạy gì trong những tình huống này?
Anh em đã nghe bảo rằng: Mắt đền mắt, răng đền răng. Còn Thầy, Thầy bảo các anh em: đừng chống cự lại người ác; nhưng nếu ai vả má phải của anh em, thì hãy giơ má kia nữa; và kẻ muốn kiện anh em để đoạt áo lót, thì hãy bỏ áo choàng cho họ nốt; và ai bắt anh em làm phu đi một dặm, thì hãy đi với họ hai dặm. Ai xin, thì hãy cho; người muốn vay, anh em chớ khước từ.
Anh em đã nghe bảo: Hãy mến yêu thân nhân và hãy ghét địch thù. Còn Thầy, Thầy bảo cùng anh em: hãy mến yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những người bắt bớ các anh em; ngõ hầu cho anh em trở nên những người con của Cha các anh em trên trời, vì Người cho mặt trời mọc lên trên kẻ dữ và người lành, và làm mưa trên người ngay và kẻ ác. Vì nếu anh em mến yêu những kẻ yêu mến mình, thì anh em có công gì? Há những người thu thuế cũng không làm thế sao? Và nếu anh em chỉ chào hỏi anh em mình, thì anh em có làm gì lạ đâu? Há người ngoại cũng không làm thế sao? Vậy anh em hãy nên trọn lành, như Cha của các anh em trên trời là Ðấng trọn lành. (Mt 5:38-48)
Hmm...Đừng chống cự lại kẻ làm ác. Trên thập tự giá, Chúa tôi đã thực thi điều dạy ấy. Nếu tôi khá nhớ điều này, tôi sẽ vượt qua nỗi khiếp sợ. Vượt qua nỗi khiếp sợ của chính mình thì mới có thể hành động để cứu người.
Đọc tiếp...